⬅ Trước Tiếp ➡
Có mấy thông báo hiển thị trên màn hình điện thoại: Diệp Đồng Đồng.
An Mộc gọi điện rồi mang điện thoại vào nhà vệ sinh, bắt đầu rửa mặt.
Mới qua hai hồi tín hiện, phía bên kia đã nhận cuộc gọi.
Tiếp đó là giọng nói vừa trong trẻo vừa ngọt ngào của Diệp Đồng Đồng:”An Mộc, xế chiều hôm nay đi casting có chút nguy hiểm…”
An Mộc lập tức cắt ngang:”Đồng Đồng, tâm trạng của tớ bây giờ đang rất không tốt, cậu có thể nói chuyện gì tốt đẹp trước được không?”
Nói xong, cô cúi đầu hắt nước tẩy sạch lớp trang điểm, ngẩng đầu lên, trong gương hiện lên một dung nhan tuyệt mỹ thiên hạ.
Bàn tay bao quanh gương mặt nhỏ nhắn, trắng nõn tinh tế.
Ngũ quan xinh xắn, vô cùng xuất sắc, đôi mặt phượng to tròn, đuôi mắt khẽ xếch lên, phong tình vạn chủng. Con ngươi tối đen, sáng lấp lánh như đá quý, hết sức linh động.
Quần bò áo phông đơn giản cũng không thể che lấp sự quyến rũ, sức hấp dẫn, không còn là con người mới vừa rồi còn kinh hãi mờ nhạt, cứ như là hai con người khác nhau.
Đây chỉ là một vỏ bọc bên ngoài, khí chất riêng biệt ở bên trong người thường vốn không thể bắt chước nổi.
Vỏ bọc này theo An Mộc từ năm 10 tuổi, cô là người có tài và học hỏi được kỹ năng diễn xuất đã đạt đến mức xuất chúng.
Dấn thân vào giới nghệ thuật là An Mộc tự mình lựa chọn.
Cô cần một số tiền lớn để đoạt lại A thị, đồng thời, diễn xuất cũng là đam mê của cô.
Giọng nói của Diệp Đồng Đồng tiếp tục vang lên:”Tin tốt là, quảng cáo dầu gội đầu cậu quay tháng trước đã được quảng bá.”
“Thật sao?” An Mộc nhất thời hưng phấn, đây chính là bước chân đầu tiên của cô vào làng giải trí.
Diệp Đồng Đồng ừ một tiếng, sau đó tiếp tục mở miệng:”Tớ không thể không tiếp tục nói cho cậu biết tin xấu, chiều nay cậu đi casting, về diễn xuất và bề ngoài thì cậu đứng thứ nhất, nhưng….hình như vai diễn chỉ được giao cho nội bộ.”
“Trong nội bộ?” An Mộc mát xa da mặt, nghe thấy vậy động tác liền chậm lại.
Vai diễn này là thứ chính rất quan trọng, với vị trí của người hiện giờ không có ý định ký hợp đồng với công ty mà nói, rất khó có được cơ hội này.
Vì buổi casting này mà cô đã nghiên cứu kịch bản suốt nửa tháng, mà hôm nay mới chỉ là vòng loại.
Mới vậy đã phải từ bỏ sao?
Diệp Đồng Đồng thở dài, “Đúng, mấy diễn viên kia cạnh tranh cùng với cậu, hình như có chút quan hệ mờ ám với đạo diễn.”
An Mộc nhíu mày:”Còn cách nào không?”
“Có.”
DIệp Đồng Đồng chậm rãi mở miệng:”Chúng ta có thể tìm người đầu tư, tớ nghe nói, bộ phim này là do FAE quay phim và sản xuất.”
 
Có mắt như mù
Phong gia.
Mọi ngày vốn vô cùng náo nhiệt, thế nhưng hôm nay lại yên lặng một cách bất thường.
Trong đại sảnh, một nhóm người hầu nhóm đang thu dọn tàn cuộc.
Bốn người của Phong gia đang ngồi ở một góc vô cùng sạch sẽ.
Chị gái của Phong Tử Khiêm, Phong Tử Nguyệt, năm nay đã hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, nhìn qua rất lạnh lùng, là con nhà được giáo dục rất tốt, Nhưng một khi mở miệng ra nói chuyện, tất cả mọi thứ liền thay đổi: “Hôm nay An Mộc mặc bộ lễ phục gì vậy? Thật là quá xấu đi mất! Em trai, em về sau đúng thật là bi thảm!”
Phong Tử Khiêm đang bắt chéo chân ngồi trên ghế sô pha, nghe nói như thế, không thể kiên nhẫn được nữa: “Chị đi thì đi nhanh đi còn nói nhiều về cô ta như vậy làm gì? Cô ta xấu như vậy sẽ không lo bị người khác cướp sắc!”
“Em cho rằng chị muốn nói chuyện về cô ta sao, còn không phải là để không bị mất mặt sao? Tử Khiêm, chị đã nói với em bao nhiêu lần rồi, biết bao nhiêu phụ nữ đẹp trước mặt, hơn cô ta rất nhiều điểm.” Phong Tư Nguyệt nói.
Phong Tử Khiêm vừa nghe xong liền càng phiền lòng: “…… Chị, em nhìn thấy cô ta xong liền cảm thấy vô cùng ghê tởm. Tại sao trên đời này lại có phụ nữ xấu tới như vậy?”
Phong Tư Nguyệt nói: “Đúng đúng, chị biết em đã phải chịu ủy khuất nhưng chỉ khi em kết hôn với cô ta chúng ta mới có thể hoàn toàn chiếm được An thị!”
Phong Tử Khiêm ghét bỏ mở miệng: “Vì tiền, rốt cục mọi người có thể vì tiền mà hy sinh hạnh phúc của em sao? Chị nhìn cô ấy mà xem, trước sau như một, không có một chút đường cong nào cả, người như vậy mà vẫn được gọi là nữ nhân sao?”
Phong Tư Nguyệt kiên nhẫn dụ dỗ: “Em nghe chị nói này em chỉ là cưới cô ta thôi mà, bên ngoài vẫn còn rất nhiều phụ nữ đẹp, em muốn bao nhiêu người mà không được? Sau này nếu gặp người mình thực sự thích thì chỉ cần ly hôn là được mà!”
Ba mẹ Phong Tử Khiêm ngồi bên cạnh đều nghe rõ như vậy nhưng tuyệt nhiên không một ai phản đối cả tựa hư ai cũng thấy những điều Phong Tư Nguyệt nói là đúng.
Phong Tử Khiêm cảm thấy vô cùng phiền phức, nhàm chán bĩu môi mở TV ra.
Phong Tư Nguyệt ngồi ngay bên cạnh, xoa đầu anh: “Tử Khiêm, nghe lời chị đi, em không phải là thích Bạch Ngọc Khiết sao? Loại tiểu minh tinh hạng hai này, em bao nuôi bao nhiêu mà không được.”
Phong Tử Khiêm hời hợt nói: “Cô ta cũng chỉ miễn cưỡng đập vào mắt!”
Từ nhỏ đã gặp qua rất nhiều người đẹp nên tiêu chuẩn của anh với người đẹp thực sự rất cao.
“Được rồi vậy Tử Khiêm của chúng ta thích ai a?”
Phong Tử Khiêm cũng nghi hoặc: “Không biết.”
⬅ Trước Tiếp ➡