⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Tử Khiêm đánh người, quát Bạch Ngọc Khiết mấy câu, sao đó đi vòng qua cô, đi lên trước vẻ mặt sùng bái nói:”Chú út, đúng là chú rồi, cháu tìm chú ở dưới nhà nãy giờ, không ngờ chú lại ở……Chú út, sao chú lại ở đây ạ?”
Khóe mắt Phong Kiêu lướt thoáng qua vẻ mặt khiếp sợ của An Mộc, đôi mắt hoa đào nhíu lại, chỉnh lại gương mặt trở nên rạng rỡ.
Anh khẽ cắn môi :” Cái này…..”
Cố tình tạm dừng một chút, quả nhiên liền nhìn thấy gương mặt nhỏ bé kia đầy căng thẳng cùng cảnh giác, giống con nhím đang xù lông lên tự vệ.
Nhưng thực ra An Mộc đang toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Thậm chí tay cô cũng bắt đầu run rẩy.
Xong đời rồi!
Đắc tội với người không thể đắc tội, bí mật của cô không giữ được rồi!
Nếu như vậy, tám năm ẩn nhẫn của cô đều uổng phí!
Trong lúc đó, ánh mắt cô phun ra cả ngàn tia oán hận, lòng tràn đầy căm phẫn, dường như muốn hóa thành đại dương cuồn cuộn ngập trời nhấn chìm tất cả.
Cô nắm tay thật chặt.
Tám năm chiến đấu còn chưa đến đích, nhưng sao chuyện này lại đổ xuống đầu cô, làm cô hoang mang không nhìn thấy hi vọng, càng không nhìn thấy tận cùng?
Đôi mặt hoa đào xinh đẹp của Phong Kiêu nhìn chằm chằm vào người con gái.
Anh nhìn ra được sự bi thống gần như là tuyệt vọng trong mắt cô.
Phong Kiêu trước giờ là người sát phạt quyết đoán, không hiểu sao lúc này có chút mềm lòng..
An Mộc cúi đầu thật thấp, hai tay nắm chặt, hít một hơi thật sâu, sợ cái gì chứ?
Cho dù bí mật bị vạch trần, cùng lắm thì bị đuổi ra khỏi nhà họ Phong, tuy không lấy lại được công ty của ba, cô cũng chấp nhận!
Nhưng dù sao….
Vẫn là không cam tâm!
Mấy năm nay sinh tồn trong nhà họ Phong, cuối cùng trở thành trò cười!
Đến lúc cô biết chắc lần này đời mình thế là xong rồi, thì chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp mê hoặc của người đàn ông vang lên, “Ai, chỉ là đi đứng tùy tiện một chút, ai ngờ bị người nào đó cư nhiên gọi là kẻ trộm.”
An Mộc ngẩng phắt đầu lên.
Cái này………….
Người đàn ông này vừa nói cái gì vậy?
Ngực to là người không có não
Edit: Phong Nguyệt
“Chú nhỏ, cô ta từ nhỏ đã ngốc lại thêm ngốc, vụng về không ra gì, chú đừng nóng giận a, cháu nói cô ta xin lỗi chú!” Nói xong, quay đầu nhìn về phía An Mộc, giọng nói từ nịnh nọt liền biến thành răn dạy: “An Mộc, nhanh xin lỗi chú nhỏ!”.
An Mộc ngây ngốc như cũ, có chút ngốc.
Cô, cô không phải đang nằm mơ chứ.
Phong Kiêu, chú nhỏ Phong Tử Khiêm, vậy mà giúp cô.
An Mộc nhìn Phong Kiêu, anh ta cười như không cười hết sức quyến rũ, lại nhìn không ra bất kì cảm xúc gì.
Một đôi mắt đào hoa, đôi mắt màu đen ngọc, dường như mang theo nhè nhẹ mị hoặc, muốn đem linh hồn nhỏ bé của người khác hút vào.
An Mộc thế nhưng ma xui quỷ khiến mở miệng, “Cám ơn anh.”
Phong Tử Khiêm trực tiếp đen mặt.
Đã sớm biết An Mộc ngốc, như không nghĩ tới ngốc đến loại tình trạng này, nói xin lỗi là nói từ xin lỗi đó? Nói cám ơn làm cái gì.
Vì thế, Phong Tử Khiêm chỉ vào An Mộc, không chút nào duy trì mở miệng châm chọc, “Ha ha, chú nhỏ, xem cháu nói đúng không, cô ta chính là trời sinh không có đầu óc!”.
Khóe môi của Phong Kiêu khẽ nhếch, lời nói mang theo nhè nhẹ trào phúng, “Đều nói ngực to là người không có não, vị hôn thê này……”
Nói xong, hắn nhìn ngực An Mộc, quét vài lần.
Nghĩ đến nơi đó của mình giấu đồ vật, An Mộc tức khắc khom khom lưng.
Phong Kiêu lại cười, mở miệng nói có ý riêng, “Ngực, cũng, thực ‘ nhỏ ’!”.
An Mộc:…… Móa! Anh ta dùng từ gì vậy, anh ta thế nhưng mốc lấy chỗ ngoặc mắng chửi cô.
Sự tình tối hôm qua, thật là khiếp sợ, vừa nguy hiểm, An Mộc sống mười tám năm, trừ bỏ cha mẹ chết tối hôm đó, cho tới bây giờ không có sự kích thích nào lớn hơn nữa.
Thế nhưng trong buổi tiệc đính hôn, cô mơ mơ màng màng cũng không biết mình tiến hành như thế nào.
——*——
⬅ Trước Tiếp ➡