⬅ Trước Tiếp ➡
Lời Bạch Ngọc Khiết vừa nói ra, tức khắc lôi kéo lực chú ý của mọi người về phía người đàn ông.
Mà lúc này, người đàn ông trên giường rốt cuộc cũng động tác.
Chẳng hề sợ áo sơ mi bị bé rách làm lộ ra màu sắc da thịt, người anh ta bây giờ quần áo chật vật, nhưng anh chỉ vừa cử động, toàn bộ người trong phòng liền yên ắng lại.
Hai chân thon dài của anh thoáng dùng sức, ngồi bật dậy.
Rõ ràng là một động tác bình thường nhưng từng cái nhấc tay nhấc chân của anh đều mang lại áp lực vô hình, làm cho người khác không dám khinh thường.
Mà sau khi thấy được khuôn mặt hắn, thân hình Phong Tử Khiêm lập tức cứng đờ, môi mở ra, chỉ vì quá mức khiếp sợ mà không nói nên lời.
Đây, đây không phải là...........
An Mộc khẩn trương nhìn chằm chằm Phong Kiêu.
Nàng biết, bắt trộm là một cái cớ vô cùng gượng ép.
Nhưng sự tình đã loạn đến mức này, đánh chết cũng không thể thừa nhận.
Dù sao bọn họ cũng khôn có chứng cứ xác thực, An Mộc cố gắng bình tĩnh lại, đang muốn mở miệng thì..........
Bạch Ngọc Khiết nhin thấy ánh mắt của An Mộc hiện lên một tia nôn nóng thì đối với phán đoán của mình càng thêm chắc chắn, cô cười lạnh giành nói trước:
“ Tiên sinh, anh còn không định nói lời nào sao? Hay là đợi An Mộc tìm cảnh sát đến bắt anhi?”
Phong Kiêu ngồi trên giường ánh mát nhíu lại, thân hình cao lớn, trong chớp mắt liền làm cho cả căn phòng trở nên chật chội.
Sau đó, đôi môi mỏng của Phong Kiêu khẽ mở, ý cười lạnh lùng càng thêm đậm, khiến cho người ta cảm giác lạnh căm:
“ Bắt ta?”
Bạch Ngọc Khiết gật đầu:
“ Đúng, dám đến Phong gia trộm đồ vật, đương nhiên phải bị cục cảnh sát mang đi rồi, ngươi.....
Lời còn chưa nói xong, liền thấy vẻ mặt tôn kính của Phong Tử Khiêm, thậm chí còn có chút lấy lòng không thể tưởng tượng:
“ Chú út!”
Chú........chú út?!!!!
Vẻ đắc ý trên gương mặt của Bạch Ngọc Khiết còn chưa tan, cả người đều đông cứng lại. Mà An Mộc cũng là kinh ngạc đến không khép nổi miệng!
Người đàn ông yêu nghiệt trước mắt này, chính là cái nhân vật truyền kỳ kia của Phong gia?!
Từ nhỏ lớn lên ở Phong gia, cô chính là nghe truyền thuyết của người này mà lớn!
 
Lục Trà bị ăn tát!
Sở dĩ An Mộc kiêng kị nhà họ Phong, không phải là vì bọn họ quyền thế nhất nhìn C thị, mà là người chống lưng cho bọn họ có lai lịch phi phàm.
Người khác không biết, nhưng cô thì biết rõ, chỗ dựa vững chắc của nhà họ Phong, chính là chú út của Phong Tử Khiêm, Phong Kiêu!
Anh là tổng giám đốc tập đoàn truyền thông số một trong nước – FAE!
Tập đoàn truyền thông FAE điều hành các dự án đầu tư điện ảnh, phim truyền hình, quảng cáo, phát hành đĩa nhạc, quản lý nghệ sĩ, mở rộng các gameshow, tài chính, bất động sản, ngoài ra còn tham gia vào nhiều ngành sản xuất, rất có tiềm lực thương mại, có sức ảnh hưởng vô cùng to lớn trên thế giới.
An Mộc chớp mắt hít một hơi thật sâu,
Cô rốt cuộc đã đắc tội với kiểu đại nhân vật gì thế này!
Bởi vì An Mộc biết được thân phận của anh, cho nên một câu cũng không dám nói.
Nhưng Bạch Ngọc Khiết nào biết đó là bí mật của nhà họ Phong chứ?
Cô nhìn Phong Kiêu, rồi lại nhìn An Mộc, hôm nay chính là ngày đính hôn của An Mộc và Phong Tử Khiêm, cô không có cơ hội!
Hơn nữa, dù ở bên Phong Tử Khiêm, nhưng cô chưa bao giờ nghe anh nhắc đến người này, huống hồ nếu là người có tiền, sao có thể dây dưa với cái loại như An Mộc chứ?
Vì thế, Bạch Ngọc Khiết bước lên từng bước, chỉ vào An Mộc quát to:”An Mộc, cô, sao cô dám cám dỗ chú út?”
Sau đó quay đầu nhìn người trên giường, rồi tới gần Phong Tử Khiêm:”Anh Tử Khiêm, anh đừng tức giận, em nghĩ chú út chỉ là nhất thời hồ đồ, bị An Mộc…”
Chát!
Âm thanh lập tức vang vọng khắp phòng.
Bạch Ngọc Khiết ôm mặt mình, không thể tin nổi nhìn Phong Tử Khiêm.
“Cô nói năng bậy bạ! Chú út là người mà cô có thể tùy tiện sắp đặt sao?”
Huống hồ, thương trường có ai không biết, tổng giám đốc FAE không gần nữ sắc, nếu không mấy tin đồn bê bối tình dục với đàn ông đã không bị truyền ra, tất cả mọi người đều hoài nghi giới tính của anh có phải không bình thường hay không.
⬅ Trước Tiếp ➡