⬅ Trước Tiếp ➡
An Mộc bò dậy, nằm rạp xuống dưới chân của người đàn ông, đôi tay xiết chặt lấy chân anh ta.
Thân hình người đàn ông cao lớn, kiêu ngạo mà cuồng vọng. Mà An Mộc lúc này lại hèn mọn giống như nô tì.
Phong Kiêu cúi đầu, nhận thấy được rằng lần này An Mộc không phải diễn kịch, anh chán ghét nhíu mày, đồng tử đen lại lộ ra tầng tầng sát khí.
Anh thừa nhận lúc trước có vài phần hứng thú với cô gái kỳ lạ này.
Nhưng không nghĩ tới cô lại là loại người này.
A!
Có thể nghĩ ra phương thức này để câu dẫn anh, thật đúng là không đơn giản.
Anh khinh thường hừ lạnh, rút đôi chân thon dài của mình ra khỏi vòng tay An Mộc, cô lại ngã chổng vó một lần nữa.
Nếu là khi cô tỉnh táo, cho dù có chết cũng không làm ra loại sự tình mất mặt này.
Nhưng thật sự bất đắc dĩ, thuốc quá mạnh, cô sớm mất đi lý trí, có thể nói lúc này cô không khác gì người điên.
Sao anh còn ở đây?
Thế là dãy dụa bò dậy, đến bên Phong Kiêu
Cô làm bộ đáng thương nói:"" Tôi nóng! Nóng quá. .""
"Muốn chết!"" Phong Kiêu lui ra, cặp mắt nheo lại, phóng ra ý lạnh
Phong Kiêu ghét nhất là dây dưa với phụ nữ
Nhưng trong lúc vô tình chạm vào da thịt của cô, anh ta kinh ngạc nhíu mày, trầm giọng nói:"" Cô bị hạ thuốc rồi hả?""
⬅ Trước Tiếp ➡