"Tôi không biết. . ."" An Mộc liều mạng lắc đầu
Miệng cô nói linh tinh hết, chính cô cũng không biết mình nói gì
Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt:"Tôi sẽ cho tiền"
Anh ta cười ra tiếng
Anh ta sống hai mươi năm, luôn luôn là phụ nữ xin anh ta bao nuôi, hôm nay có người lại bao nuôi lại.
Không gian yên ắng
Đôi mắt An Mộc mơ màng khẩn cầu
Mắt đen của Phong Kiêu, ảm đạm nhìn
Không nghĩ tới,. . . Đã nhiều năm như vậy, lần đầu tiên mình động tâm, lại đối với một người phụ nữ không rõ diện mạo
***
Thuốc tác động mạnh mẽ, đẩy người ta đi đến vui sướng cực hạn, mất lý trí
Ngủ mê vẻn vẹn năm phút, An Mộc bỗng mở to mắt
Cô ngơ ngác nhìn phòng, lý trí dần dần trở về
Nghĩ đến vừa rồi, cô nhảy dựng lên
Cô nén bi thương, Bạch Ngọc Khiết đã cho cô uống thuốc, chắc chắn sẽ dẫn người đến bắt gian