Cửa phòng đóng lại.
Ánh mắt Phong Kiêu lộ ra vài phần châm chọc, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập hứng thú, vật nhỏ này vừa mới nói sẽ không bỏ qua cho mình, lúc này... . . . liền muốn thực hiện sao?
Tác dụng của thuốc quá mạnh, đầu óc cô dần dần mê mụi, lý trí cái gì? Hổ thẹn cái gì? Toàn bộ đều vứt bỏ hết.
Cô cảm giác được từng cơn choáng váng, hai mắt nhắm lại.
Cả cơ thể của người đàn ông toát ra hơi thở nồng đậm, khiến cho An Mộc gần như điên cuồng, hô hấp của cô càng thêm dồn dập.
Phong Kiêu ngang ngược chế trụ cánh tay đang tác quái của An Mộc, tiến lên hai bước, tì tay lên vách tường, An Mộc cứ như thế bị anhgiam hãm trong vòng tay.
Thân hình thon dài của anh cùng với bộ dạng lười biếng làm lộ ra khí chất cao cao tại thượng. Đôi mắt đào hoa đen như mực lộ ra ánh sáng khiếp người:
"Cô muốn làm gì?"
Đôi gò má An Mộc lộ ra ánh đỏ khác thường, cả người cô không ngừng run rẩy, cô cắn chặt răng, ngập ngừng nói:
" Tôi... . . . . Tôi muốn anh... ."
Thân hình người đàn ông chấn động, cánh môi tà ác cong lên. Khóe miệng thả ra một nụ cười lãnh mị, thanh âm nhè nhẹ nhưng lại khiến người khác lạnh run mang theo chút trào phúng:
" An tiểu thư! Cô đúng là rất trực tiếp! Chẳng qua... . . . Cùng một tiết mục, dùng hai lần vẫn không cảm thấy chán sao?"
Nói xong, anh nhẹ nhàng xách cả người cô lên rồi sau đó thô bạo thả xuống.
An Mộc té ngã trên mặt đất, cô thực sự rất khó chịu, thở dốc từng hơi từng hơi, giống như một mỹ nhân ngư sắp chết khô.
" Đừng! Đừng đi... . . ."