Hai người nhìn nhau cười, Bùi Văn nhìn cô một lát rồi lấy điện thoại ra.
"Nếu em đã vào công ty học việc, vậy không bằng kết bạn WeChat đi?"
Lê Thiển gật đầu, lấy điện thoại ra "Được ạ."
Cả hai sát lại gần nhau để quét mã, tất cả cảnh tượng này đều rơi vào mắt người ngồi trong chiếc xe đỗ gần đó.
Lâm Bình cũng không biết sao lại trùng hợp thế này.
Khác với người đàn ông sắp ly hôn đang ngồi ở phía sau, tâm trạng của người phụ nữ sắp ly hôn kia có vẻ như không bị ảnh hưởng gì cả.
Anh ta chợt cảm thấy những lời mình nói lúc nãy như đang vả vào mặt.
Cố Đình Sâm lạnh lùng quét mắt nhìn anh ta "Mười năm trước sau như một?"
Lâm Bình nuốt nước bọt "Cố tổng, năm nay đã là năm thứ mười một rồi ạ."
"Câm miệng."
Ánh mắt Cố Đình Sâm lạnh lùng nhìn đôi nam nữ đang trò chuyện vui vẻ không xa, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên màn hình máy tính bảng.
Cho đến khi người đàn ông kia đưa tay xoa đầu Lê Thiển, còn cô thì ngượng ngùng cười. Ngay lúc đó, ngón trỏ của Cố Đình Sâm đột nhiên siết chặt.
Một cơn giận dữ vô hình dâng lên trong lòng anh.
Anh lạnh lùng nhìn cảnh hai người vẫy tay tạm biệt, đặc biệt là khi Lê Thiển đã đi được mấy bước còn quay lại vẫy tay lần nữa.
"Lái xe qua đó."
Lâm Bình nghe giọng điệu lạnh như băng của anh mà không nhịn được rùng mình.
"Hả? Cố tổng, không đến mức đó chứ?"
Gương mặt Cố Đình Sâm tối sầm "Tôi bảo cậu chặn cô ấy lại."
"À à "
Sợ chết khiếp, anh ta còn tưởng ông chủ bảo tông xe vào cơ.
Lê Thiển vừa đến chỗ đỗ xe, chuẩn bị mở cửa thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng phanh xe chói tai.
Cô quay đầu lại, sững sờ.
Nhưng cô không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ đứng đó.
Không biết qua bao lâu cô mới thấy cửa sổ phía sau từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt vô cảm của Cố Đình Sâm, ánh mắt anh nhìn cô cũng lạnh lẽo vô cùng.
Cảm giác này khiến tim cô hơi thắt lại. Hình như cô không chọc giận anh mà, đúng không?
Có lẽ biểu cảm của cô quá dễ đoán nên Cố Đình Sâm mất kiên nhẫn, mở miệng.
"Nhìn cái gì? Đợi tôi mời em lên xe?"
Lê Thiển mím môi, giữ vẻ bình tĩnh, lắc đầụ
"Anh có chuyện gì không? Tôi đang cần…"
Cố Đình Sâm trực tiếp cắt ngang lời cô "Đi đâu tôi đưa em đi, giờ lên xe được chưa? Hay là muốn tôi xuống bế em lên?"
Lê Thiển thật sự không muốn lên xe của anh, cô không muốn tiếp tục dây dưa nữa.
Nhưng Cố Đình Sâm lại thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói "Không lên cũng được, vậy thì cứ đứng đây. Hôm nay tôi rảnh, có thể đứng chờ em cả ngày."
Lê Thiển "…"
Không hiểu sao, cảm giác có hơi vô lại.
Sắp đến giờ nghỉ trưa, lát nữa nhân viên trong công ty sẽ ra vào rất đông.
Tuy việc cô đã kết hôn không phải bí mật, nhưng nếu đã quyết định ly hôn, vậy cô muốn chuyện này hoàn toàn chìm vào dĩ vãng.
Qua lớp kính chống nhìn trộm, Cố Đình Sâm thấy cô dáo dác nhìn quanh liền biết cô đang nghĩ gì.
"Tôi khó coi đến mức không thể gặp người khác sao?"
Lâm Bình đại khái hiểu được suy nghĩ của Lê Thiển nên dè dặt nói.
"Chắc phu nhân chỉ cảm thấy không cần thiết thôi ạ."
Cố Đình Sâm hờ hững nhìn anh ta.