Lâm Bình chỉ có thể gắng gượng gật đầu “Những năm qua phu nhân chưa từng làm điều gì khiến ngài phải khó xử hay lo lắng.”
Giọng điệu của Cố Đình Sâm lạnh lùng “Vậy nên cậu thích cô ấy?”
Lâm Bình “ ”
“Tôi không có ” Lâm Bình hoảng hốt đến mức líu lưỡi, sao lại thành anh ta thích rồi?
“Không thích mà nói cô ấy tốt? Cô ấy tốt chỗ nào?”
Lúc này Lâm Bình đã hoàn toàn mơ hồ, thật không ngờ cuộc đối thoại lại đi đến bước này.
Đầu óc anh ta bắt đầu rối tung lên.
“Nói xem, cô ấy tốt ở chỗ nào?”
Nhưng có vẻ như Cố Đình Sâm lại hứng thú với đề tài này, nhất định phải nghe được một hai điều từ anh ta.
Lâm Bình Mẹ ơi cứu con
Da đầu Lâm Bình tê rần "Cố tổng, tôi tuyệt đối không có ý nghĩ gì không đúng đắn với phu nhân, tôi chỉ đang nói sự thật thôi "
"Nói nghe xem."
Lâm Bình biết lần này không thoát nổi, đành thuận miệng nói vài câụ
"Phu nhân có xuất thân tốt, vóc dáng đẹp, tính cách cũng tốt…"
"Chỉ vậy thôi ư?"
Lâm Bình không dám lên tiếng nữa, nhưng trong lòng lại nghĩ Không tốt thì anh cưới người ta làm gì?
Tốt hay không chẳng lẽ trong lòng anh không rõ sao?
Nhưng Lâm Bình cũng rất hiểu vị Tổng Giám đốc mà anh ta đã theo nhiều năm này.
"Còn có tấm chân tình của phu nhân dành cho ngài, mười năm trước sau như một, tình cảm này đâu phải ai cũng may mắn có được."
Quả nhiên, sau khi nghe câu này, Cố Đình Sâm im lặng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.
Lâm Bình thầm thở phào một hơi, nguy cơ đã được hóa giải. Lần sau, anh ta tuyệt đối không nhiều chuyện nữa, phi
Bên kia, Lê Thiển đang chuẩn bị giúp Lê Hoan ký một hợp đồng.
Cô vừa bước ra khỏi cửa công ty thì có người gọi tên cô.
"Lê Thiển?"
Cô đang cúi đầu tìm chìa khóa xe trong túi, nghe có người gọi liền ngẩng lên nhìn.
"Đúng thật là em à, Lê Thiển "
Nhìn người đàn ông trước mặt, cô có hơi mơ hồ, nhưng rất nhanh cô đã nhớ ra, trên gương mặt liền nở nụ cười ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
"Đàn anh Bùi?"
Bùi Văn cười gật đầu, bước về phía cô "Là anh, em vẫn còn nhớ anh à, thật vinh hạnh quá."
Trước đây khi còn học đại học, Bùi Văn đã giúp đỡ cô không ít nên Lê Thiển vẫn luôn cảm kích anh.
Nhưng bị trêu như vậy, cô cũng thấy hơi ngại, khẽ đưa tay vén mấy lọn tóc lòa xòa bên tai.
"Anh lại trêu em nữa rồi."
Bùi Văn mỉm cười, ánh mắt lướt qua tòa nhà Lê thị phía sau cô.
"Em đang làm gì ở đây vậy?"
"À, gần đây em theo chị học việc."
Bùi Văn gật đầu hiểu ý "Anh cứ tưởng sau khi kết hôn em sẽ ở nhà làm vợ hiền mẹ đảm cơ đấy."
Lê Thiển chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Việc cô kết hôn không phải bí mật, nhưng danh tính người kết hôn với cô lại là một bí ẩn.
Thậm chí còn có tin đồn cô không thực sự kết hôn mà chỉ là trở thành vợ bé của một đại gia nào đó nên không tiện tiết lộ danh tính.
Những lời đồn đoán đó nghe có vẻ có lý có tình, nhưng cô chưa bao giờ quan tâm đến.
"Anh thì sao? Sao anh lại ở đây?"
"Anh có một dự án hợp tác với Lê tổng."
"Vậy người khách mà chị hai em hẹn chính là anh à? Chị ấy nhờ em mang hợp đồng đến cho khách ký."
Bùi Văn cười gật đầu "Vậy chắc là anh rồi."