⬅ Trước Tiếp ➡
"Ý là thà bớt chuyện còn hơn ấy ạ." Dù sao cũng sắp ly hôn, tránh phiền phức là lựa chọn tốt nhất.
"Tôi cần cậu giải thích chắc?"
Lâm Bình "…" Đàn ông sắp ly hôn, không thể trêu vào.
Tiếng cửa xe mở ra, Lê Thiển do dự một lát rồi bước lên.
Vừa vào trong, cô liếc đồng hồ rồi nói với Lâm Bình "Tôi muốn đến nhà hàng Từ Phúc, cảm ơn."
"Vâng, thưa phu nhân." Nói xong, anh ta rất thức thời mà kéo tấm ngăn lên.
Lê Thiển hơi căng thẳng, cô nép sát vào cửa xe, cố thu nhỏ bản thân nhưng vẫn mở miệng hỏi.
"Anh đến tìm tôi sao?"
Cố Đình Sâm lặng lẽ nhìn cô rồi thốt ra một câu khiến cô không hiểu nổi.
"Không thì chẳng lẽ tôi đến bắt gian?"
Lê Thiển "…"
Cô nhìn anh với vẻ mặt sững sờ. Thực ra, trong ba năm chung sống, cô đã dùng cả tấm lòng của mình.
Ít nhiều cũng hiểu tính cách của anh.
Cố Đình Sâm, công tử thế gia danh môn, trước khi đảm nhiệm chức tổng tài của tập đoàn Cố thị, có ai ở Cảng Thành mà chẳng gọi một câu Cố công tử.
Bởi vì anh vốn là người ôn hòa, lịch thiệp, nhưng điều đó chỉ đúng khi không ai chọc giận anh.
Nếu chọc vào hoặc tâm trạng anh không tốt thì miệng lưỡi của anh chẳng những có thể khiến đối thủ á khẩu trên bàn đàm phán, mà còn có thể làm người ta nghẹn chết.
Ví dụ như bây giờ.
Lê Thiển không biết anh nổi điên gì, nhưng cô không muốn so đo.
"Vậy anh có chuyện gì không?"
Thế nhưng Cố Đình Sâm không trả lời. Anh nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu cô.
Do tính chất công việc, cô luôn búi tóc gọn gàng.
Nhưng bất ngờ, anh vươn tay lấy chiếc kẹp tóc của cô xuống…
Lê Thiển sững sờ vài giây, đôi mắt đen láy đầy vẻ khó hiểu "Anh làm gì vậy?"
Con ngươi Cố Đình Sâm tối đi vài phần, giọng trầm thấp vang lên "Tóc em rối rồi."
Lê Thiển "???"
Lê Thiển không thể xác định được anh nói thật hay không, nhưng trong lòng cô cảm thấy anh không phải kiểu người nhàm chán như vậy.
Vì thế, cô đưa tay lên chỉnh lại tóc.
"Trả kẹp tóc cho tôi."
"Để thế này đi, tôi thích."
Lê Thiển im lặng vài giây mới quay sang nhìn anh "Nhưng không tiện, trả lại cho tôi."
Cố Đình Sâm bật cười nhìn cô "Ngoài việc cãi lại tôi, em còn biết làm gì khác nữa không?"
Lê Thiển ngừng lại một chút, bình thản đáp "Anh cũng có thể lựa chọn không nghe."
Không gặp thì không phải nghe nữa.
Cố Đình Sâm cười khẽ, hạ cửa kính xe xuống rồi ném thẳng chiếc kẹp tóc vào bồn cây ven đường.
"Được, tôi không nghe."
Đôi mắt Lê Thiển trợn tròn, lập tức nổi giận.
"Cố Đình Sâm, anh làm cái gì thế? Đó là đồ của tôi, dựa vào đâu mà anh vứt nó đi?"
Cố Đình Sâm kéo cửa kính xe lên lại, chậm rãi nói "Bây giờ không chỉ cãi lại, còn dám lớn tiếng với tôi nữa à?"
Lê Thiển siết chặt tay, giọng điệu gay gắt "Là anh ném đồ của tôi trước "
"Chẳng phải em không cho tôi nghe em nói sao? Vậy tức giận cái gì?"
"Anh " Lê Thiển tức đến mức bốc khói, đôi mắt đầy cảm xúc. Cuối cùng, cô bực bội quay đầu ra cửa sổ, lục túi xách lấy một sợi dây chun, buộc tóc thành đuôi ngựa thấp.
Cố Đình Sâm cứ thế im lặng nhìn từng cử chỉ một của cô. Trước đây không thấy gì, nhưng bây giờ càng nhìn lại càng cảm thấy…
Dù gì thì kể từ lần cuối trong bệnh viện, cũng đã rất nhiều ngày không…

⬅ Trước Tiếp ➡