Hộ lý nhỏ ịn mông lên mặt hắn, lúc cậu dùng bướm nứиɠ chà xát miệng hắn, Ngô Đình không nhịn được mà lén lút le đầu lưỡi ra liếm một cái, trên lỗ nứиɠ của cậu hộ lý nhỏ này nước nôi lênh láng, nếm vào thấy có vị ngọt thanh, còn có thoang thoảng một mùi thơm dâʍ đãиɠ, với hắn mà nói thì đây quả là mỹ vị hiếm có.
Giờ phút này Lý Tê hãy còn đang đắm chìm trong kɧoáı ©ảʍ nhấm nháp con ciu to đen bự tổ, nào có để ý được phú hào đã vươn lưỡi liếʍ ɭáρ hυyệŧ non nớt của mình, chỉ cảm thấy nơi đó đột nhiên rất sướng.
Thuốc đã làm đầu óc Lý Tê mê muội không còn lý trí, trong mắt cậu bây giờ chỉ có mỗi ©ôи ŧɧịŧ bự mà thôi.
Ngô Đình sau khi thấy Lý Tê không chú ý đến lưỡi mình thì dần dần to gan hơn, thậm chí hắn còn chộp lấy mông múp của Lý Tê, vùi đầu vào đó hung hăng liếm cái bướm nứиɠ hút nước dâʍ.
Động tác mạnh bạo như thế đương nhiên Lý Tê không thể không phát hiện ra, cậu phun ra cây hàng lớn trong miệng ra, quay đầu nhìn một cái thì chợt thấy phú hào nọ đang ôm mông cậu bú ɭϊếʍ huyệt, thậm chí còn liếm c̠úc̠ Ꮒσα của cậu.
Lý Tê cảm thấy chắc mình bị ảo giác, cậu chỉ ngẩn ngơ một chốc rồi chẳng mấy chốc lại tiếp tục ăn ©ôи ŧɧịŧ to bự nọ.
Ngày nào cũng vậy, Lý Tê đều sẽ cọ rửa cơ thể cho phù hào nên cây côn ŧᏂịŧ bự này đương nhiên rất sạch sẽ, không có bất cứ mùi gì lạ, ăn vô còn có vị giống như cây xúc xích lớn.
“Ưm… Côи ŧɧịŧ lớn thơm quá…” Ăn ngon vô cùng, nhưng mà có hơi thô, cậu phải há miệng to đến mức tận cùng cũng không có cách nào nuốt vào hoàn toàn, chỉ có thể ngậm được non nửa cây.
Ngô Đình ở đằng sau đối diện với hoa huyệt non mềm của hộ lý nhỏ tỏ vẻ rất hài lòng, khi còn trẻ hắn cũng đã từng nhìn thấy hυyệŧ của những phụ nữ khác, nhưng vì trước đây hắn không thể nào cương được nên cũng không hứng thú lắm với phụ nữ, sau đó nhìn đi nhìn lại vài lần rồi cũng không còn tiếp cận với phụ nữ nữa.
Đã qua nhiều năm như vậy, giờ đây hắn lại nhìn thấy hoa huyệt một lần nữa, hơn nữa là thấy nó ở người của một người đàn ông, còn là một cái huyệt dâʍ cực phẩm nữa, vừa hồng vừa múp lại vừa nhiều nước.
Chỉ cần nhìn vào cái lỗ dâʍ này là côn ŧᏂịŧ của Ngô Đình đã cứng đến mức có thể chọc cả trời.
Bây giờ Ngô Đình rất có hứng thú với cậu hộ lý nhỏ này, đồng thời cũng rất biết ơn hộ lý nho nhỏ này vì đã làm cho ©ôи ŧɧịŧ to đã mềm oặt suốt nửa đời người của hắn cương cứng lên.
Ngô Đình kích động mà vùi mặt hít một hơi thật sâu vào hυyệŧ của cô y tá hộ lý nhỏ, hắn đã chờ không nổi muốn cắm côn ŧᏂịŧ vào đây rồi, cắm vào cᏂị©Ꮒ hộ công bé bé xinh xinh này khóc nấc lên.
“A a ha…” Lỗ dâʍ nhỏ đột nhiên bị liếm mãnh liệt, Lý Tê ngửa cổ kêu một tiếng, thật thoải mái, cậu chưa từng có cảm giác thoải mái như vậy, cảm giác này còn thoải mái gấp vạn lần so với chính mình cọ xát nữa.
Lý Tê ấn mông xuống, dùng sức cưỡng chế đè nghiến lỗ nứиɠ lên miệng phú hào: "A ha… Mạnh hơn nữa... Thật sướng...”
Sau khi nghe hộ lý nhỏ yêu cầu, Ngô Đình cũng không kìm chế nữa mà dùng ngón tay banh hυyệŧ của cậu hộ lý nhỏ ra, sau đó đưa lưỡi vào trong hoa huyệt liếʍ ɭáρ.
Thoải mái quá, cả người Lý Tê sướng đến mức run bần bật, làm sao có thể thoải mái như vậy.
Dưới tác dụng của thuốc, cơ thể Lý Tê trở nên nhạy cảm hơn bình thường, chỉ mới liếm có vài lần là đã cao trào, sướng đến mức cả người co giật.
“Ưm… Sướng… Phê quá…” Cả cơ thể Lý Tê đều dựng thẳng dậy, toàn bộ trọng lượng đều đổ dồn lên mặt phú hào, không sợ làm hắn bị ngạt thở.
Sau khi Ngô Đình liếm hυyệŧ cho đến khi cậu cao trào xong, hắn lại trườn lưỡi ra phía sau liếm c̠úc̠ Ꮒσα của hộ lý nhỏ.
Cú© Ꮒσα dâʍ đã không chờ nổi mà tiết ra một lượng lớn tràng dịch từ lâu, Ngô Đình bẻ hai bờ mông của hộ lý nhỏ ra, dùng đầu lưỡi liếm sạch tràng dịch sền sệt trên cửa huyệt.
“A ha… Đừng liếm chỗ đó… Dơ lắm…” Lý Tê nhớ ra hôm nay mình còn chưa tắm rửa, mà c̠úc̠ Ꮒσα đó lại là nơi dùng để bài tiết, sao có thể đưa lưỡi liếm thẳng vào đó như vậy, bẩn lắm: “Đừng mà… Ha a… Không cần liếm…”
Lý Tê vểnh mông của mình lên, không cho phù hào bú ɭϊếʍ nơi đó nữa.
Nhưng Lý Tê vừa nhấc mông lên đã bị phù hào đè mạnh trở lại.
Tuy phú hào hôn mê trên giường mấy tháng nhưng cơ thể không hề suy yếu chút nào, thâm chí sức lực còn mạnh vô cùng.
Lý Tê bị buộc phải ngồi trên mặt phù hào, vừa phải chịu đựng sự suиɠ sướиɠ và cả xấu hổ khi được liếm mông.
Sau khi sướng xong Lý Tê đổ gục xuống, còn phù hào lúc này bất thình lình ngồi dậy, đỡ cây hàng khủng bố của mình đặt trên miệng huyệt của Lý Tê chà xát.
Do tác dụng của thuốc mà Lý Tê không từ chối, thậm chí còn hùa theo mà vặn vẹo cái mông dâʍ của mình, huyệt dâʍ lắc lư qua lại quyến rũ trước mặt phú hào trông vô cùng mê người, khiến cho con người ta nóng lòng muốn nhét vào bên trong nó ngay lập tức.
Phù hào là người có tiền như vậy, đương nhiên bên cạnh không thiếu phụ nữ hay đàn ông, hắn cũng đã từng gặp qua vô số kiểu nịnh nọt dâng mông lúc lắc trước mặt hắn, nhưng những kẻ đó đều không đẹp bằng cậu hộ lý nho nhỏ trước mặt này.
Hộ lý nhỏ này thật sự dâʍ hết sức, có một cực phẩm như thế trước mắt, Ngô Đình nào có khả năng nhịn xuống cho được, hắn banh mông Lý Tê ra rồi cắm thẳng côn ŧᏂịŧ của mình vào trong c̠úc̠ Ꮒσα Lý Tê.
Mới nãy Ngô Đình đã dùng lưỡi nới rộng c̠úc̠ Ꮒσα nên chỗ này đã được liếm đến mềm mại, song lúc đi vào vẫn rất chặt.
Lần đầu tiên Lý Tê bị người ta ŧɧασ c̠úc̠ Ꮒσα, cậu đau đến mặt mũi trắng bệch, cả người run rẩy vài cái, ngay sau đó khóc nấc lên: “Hức… Đi ra ngoài… Rút ra đi…”
Thật sự là đau lắm đó, còn đau hơn cả té từ cầu thang xuống nữa.
Ngô Đình trông thấy hộ lý nhỏ đau đến khóc cũng có hơi đau lòng, nhưng mà việc đã đến nước này không có khả năng nào lại rút ©ôи ŧɧịŧ ra được.
Ngô Đình hắn hoặc là không làm, còn đã làm thì phải làm đến cùng, thế là hắn cắm thẳng toàn bộ vào.
Mắt Lý Tê trợn trắng suýt chút là hôn mê rồi.