Cọ Tiểu Huyệt Em
Chương 7: Ngồi lên ©ôи ŧɧịŧ mềm rũ của phú hào, ăn ©ôи ŧɧịŧ phú hào.
⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Tê tiếp tục gõ cửa xin giúp đỡ: “Có ai ở bên ngoài không?”
Thế nhưng cửa phòng bệnh đã bị trợ lý khóa lại, thậm chí anh còn báo phong tỏa cả tầng bệnh, thế nên chẳng có một ai lên tầng này để nghe lời kêu cứu của cậu cả.
Lý Tê bất đắc dĩ mà từ bỏ việc cầu cứu bên ngoài, cậu quay đầu lại định tìm một thứ gì đó hình trụ nhét vào bướm để chữa ngứa một chút.
Thế nhưng cậu tìm thật lâu, tìm mãi đến khi ý thức mơ hồ cũng không thấy gì. Cậu chỉ đành mơ màng hồ đồ mà đi đến cạnh giường bệnh. Dưới tác dụng của thuốc, cậu cứ thế bò lên giường bệnh, vén tấm chăn của phú hào lên, mơ mơ hồ hồ mà cởϊ qυầи hắn ra.
Trước đây cậu cũng từng nghe mấy vị y tá nói rằng hắn bị liệt dương, mấy đứa con trong nhà đều là nhân nuôi mà thôi.
Thế nhưng bây giờ cậu không quản được nhiều như vậy, cho dù ©ôи ŧɧịŧ kia không cứng được thì nó vẫn là ©ôи ŧɧịŧ mà.
Sau khi cởϊ qυầи phú hào ra, một cây ©ôи ŧɧịŧ màu đen to đập vào mắt cậu. Lúc này ©ôи ŧɧịŧ vẫn đang mềm oặt nhưng đã to như một cánh tay, nhìn vô cùng đáng sợ.
Lý Tê nuốt nước miếng, bỗng dưng có chút sợ hãi. Bướm nhỏ của cậu chưa từng bị bất cứ thứ gì cắm vào bao giờ, nếu lần đầu đã bị một thứ thô to như vậy cắm vào, chỉ sợ sẽ bị thương mất.
Lý Tê do dự một lúc, cuối cùng cậu không chịu nổi sự ngứa ngáy ở trong bướm mà nâng mông ngồi lên cây ©ôи ŧɧịŧ vẫn đang mềm rũ kia.
Lý Tê cũng không để ©ôи ŧɧịŧ cắm vào dâʍ huyệt của mình, mà chỉ dùng bướm nhỏ cọ cọ lên ©ôи ŧɧịŧ mà thôi.
Sau một lúc, không biết có phải cậu gặp ảo giác hay không, nhưng cậu có cảm giác như cây côn ŧᏂịŧ kia hình như hơi cứng lên một chút, như thể nó sắp cương lên vậy.
Thế nhưng ©ôи ŧɧịŧ cứng lên thì cọ càng thoải mái, Lý Tê rất hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ cọ bướm lên ©ôи ŧɧịŧ ngài Ngô này.
Mắt Ngô Đình giật giật mấy cái, hắn sắp không giả bộ ngủ được nữa rồi. Hắn cảm thấy máu trên người mình đều đang cuồn cuộn chảy về thân dưới của mình, suốt 40 năm qua đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác sôi trào như vậy.
Mạch máu toàn thân sôi sục, cây ©ôи ŧɧịŧ kia như có sinh mệnh, từng chút từng chút cương lên. Đây là lần đầu tiên nó có sức sống như vậy.
Ngô Đình cảm thấy rất hưng phấn, hắn muốn dùng côn ŧᏂịŧ của mình cᏂị©Ꮒ bướm dâʍ của bé hộ lý, không thì chơi c̠úc̠ Ꮒσα cậu cũng được. Hắn muốn được hung hăng cọ xát vách thịt bên trong cậu, mạnh bạo đâm vào rút ra.
Nhưng mà Ngô Đình biết nếu như bây giờ mình đột nhiên tỉnh lại, chắc chắn sẽ dọa bé hộ ý của hắn sợ mất mật. Lá gan của bé hộ lý quá nhỏ, vẫn nên cẩn thận che chở chăm sóc thì hơn.
Ngô Đình cố gắng kìm nén bản thân mình, bắt ép chính mình phải nhắm mắt giả bộ hôn mê dù bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa.
Mà lúc này, Lý Tê cũng cảm nhận được côn ŧᏂịŧ của người dưới thân đã cương lên, thẳng tắp chọc vào người cậu.
Lý Tê sợ đến ngây người, trên đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng: “?”
Rõ ràng cậu nghe bác sĩ và y tá nói rằng vị đại gia này bị liệt dương, cho dù có làm gì cũng không cương nổi cơ mà, tại sao bây giờ hắn lại cương lên trong khi vẫn đang hôn mê chứ?
Lý Tê hơi nhấc thân mình lên rồi nhìn xuống dưới, quả nhiên là ©ôи ŧɧịŧ cương lên thật, hơn nữa còn to gần gấp đôi lúc ban đầu nữa. Nhìn kích cỡ này thì sao mà liệt dương được chứ, càng nhìn càng thấy đáng sợ.
Mà Lý Tê đang nhấc mông lên nhìn ©ôи ŧɧịŧ bên dưới, làm côn ŧᏂịŧ không được cọ lên bướm nhỏ nữa khiến Ngô Đình có chút không hài lòng mà nhíu mày.
Thế nhưng, rất nhanh sau đó liền có một thứ mềm mại khác chạm vào ©ôи ŧɧịŧ của hắn, đó là miệng của Lý Tê.
Lý Tê nhẹ nhàng há miệng ngậm lấy qυყ đầυ ©ôи ŧɧịŧ của phú hào, đồng thời cậu cũng đặt bướm nhỏ của mình lên miệng hắn.
Hai người dùng tư thế 69, Lý Tê vừa dùng miệng liếʍ ʍúŧ ©ôи ŧɧịŧ của phú hào, vừa dùng bướm dâʍ của mình cọ xát lên môi hắn.
⬅ Trước Tiếp ➡