⬅ Trước Tiếp ➡
Trước kia lúc Lý Tê không có tiền ăn cơm, cậu từng đến quán ăn trộm đồ bị ông chủ bắt tại trận, ông chủ ở đó đánh cậu rất nặng nhưng không đau bằng bị ©ôи ŧɧịŧ đâm vào như bây giờ.
“Hư… Hức…” Lý Tê khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.
Ngô Đình bế Lý Tê lên, nhẹ nhàng giúp cậu lau nước mũi và nước mắt trên mặt: “Nhịn một xíu là xong thôi, sẽ hết đau ngay mà.”
Đây cũng là lần đầu tiên Ngô Đình dỗ dành người ta, con người trị giá ngàn tỷ như hắn nào có bao giờ làm ra mấy loại hành động như là an ủi này nọ, Lý Tê là người duy nhất có vinh dự được hưởng đãi ngộ này.
Nhưng Lý Tê không hề cảm kích mà cậu còn chộp lấy cánh tay đang để trên ngực mình của Ngô Đình: “Hức… Tôi không được đâu… Đi ra đi mà…”
Ngô Đình sống lâu như thế mà bây giờ ©ôи ŧɧịŧ vất vả lắm mới cương lên được thì sao mà dễ dàng bỏ qua như vậy được, hắn ôm chặt Lý Tê dụ dỗ nói: “Ngoan nào, cho tôi cᏂị©Ꮒ em một lần này, sau này em muốn gì tôi cũng mua cho em hết, nhà cửa xe cộ, em thích cái nào tôi cũng tặng hết cho em nhé.”
Cái Ngô Đình không thiếu nhất chính là tiền.
Trước kia Lý Tê sợ nghèo, nhưng cậu lại không tham tiền, có đói bụng thì đi trộm vặt này kia chứ xưa giờ chừng từng trộm tiền, chỉ lén lấy chút bánh mì và nước mà thôi, có điều khi nghe thấy phù hào nói như vậy thì lòng vẫn có hơi rung động.
Lý Tê không cự tuyết nữa mà vùi đầu vào vai Ngô Đình, cả người co quắp vì đau đớn.
Tuy nhiên sau đó thích ứng rồi thì cũng không đau đến vậy nữa, thậm chí còn có thể cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ tê dại đang lan ra.
Nhất là lúc côn ŧᏂịŧ lớn đâm đến tuyến tiền liệt, cơn sướng lại càng thêm mãnh liệt hơn, Lý Tê không ngờ hóa ra bị người ta cắm c̠úc̠ Ꮒσα cũng có thể sướng đến như vậy.
Lý Tê bắt đầu từ từ chuyển động mông mình, xin phú hào dùng ©ôи ŧɧịŧ cắm mạnh hơn chút nữa, cứ đâm mạnh bạo vào tuyến tiền liệt của cậu.
Ngô Đình cũng muốn tấn công nhanh lắm chứ, nhưng c̠úc̠ Ꮒσα của Lý Tê lại kẹp quá chặt.
Ngô Đánh tát một cái bốp lên cái mông dâʍ đãиɠ của Lý Tê: “Cục cưng, thả lỏng một chút, đừng kẹp chặt như vậy.”
Trực tràng của Lý Tê quá đói khát, cứ co rút không ngừng, muốn nuốt ©ôи ŧɧịŧ vào tận sâu bên trong hơn.
Nghe thấy phù hào bảo cậu thả lỏng một chút nên Lý Tê bèn thử rất nhiều lần nhưng vẫn chẳng thể được.
Ngô Đình không trách Lý Tê, dù gì đây vẫn chỉ là một đóa hoa cúc non, đương nhiên sẽ chặt rồi.
Điều này chứng tỏ trước đây Lý Tê chưa từng bị thằng nào khác cᏂị©Ꮒ qua, Ngô Đình rất vừa lòng với chuyện này, hắn cúi đầu hôn hôn lên mặt Lý Tê.
Lý Tê cũng hôn lên miệng Ngô Đình đáp trả lại.
Mỗi một hành động này đều kí©ɧ ŧɧí©ɧ tới Ngô Đình, hắn bất thình lình tấn công dồn dập, cây ©ôи ŧɧịŧ to sẫm màu chọc ra rút vào bên trong c̠úc̠ Ꮒσα, lần nào cũng đều đâm mạnh vào, như thể muốn ŧɧασ mở hết cả người Lý Tê vậy.
Lý Tê có hơi không chịu thấu va chạm mãnh liệt như vậy: “A ha… Chậm chút đã…”
Giường bệnh rung lắc theo động tác kịch liệt của Ngô Đình mà phát ra tiếng vang kẽo kẹt.
Lý Tê lại nhanh chóng trôi tuột từ cơn sướng về đau đớn: “Hức… Đau mà… Dừng lại… Không được a ha a… Dừng lại… Đau quá…”
Đây dẫu sao cũng là lần đầu tiên của Lý Tê, không tài nào thừa nhận tiến công mãnh liệt đến thế, cậu cảm thấy ruột mình như sắp bị Ngô Đình thọc xuyên qua vậy.
Đặc biệt là lúc Ngô Đình rút côn ŧᏂịŧ ra ngoài, Lý Tê có thể cảm nhận được ruột của mình cũng bị kéo theo ra ngoài.
Lý Tê có đọc tin tức, có một người đàn ông bị bạn trai của mình chơi đến mức bị trĩ luôn, sau đó trên người lúc nào cũng phải treo theo cái túi phân sau đít.
Lý Tê nghĩ mà thấy hết sức khủng bố, thế là cậu bất chấp xô đẩy cái người cầm thú trên thân mình ra: “Không được… Xin ông dừng lại đi mà…”
Ngô Đình sống 40 năm trên cõi đời này cuối cùng cũng cảm nhận được điều tuyệt diệu của việc chơi huyệt, đương nhiên không tài nào một phát là dừng được, hắn lại càng cᏂị©Ꮒ đến mạnh mẽ hơn.
CᏂị©Ꮒ xong lúc đít, Ngô Đình còn rút ©ôи ŧɧịŧ ra mà ŧɧασ cái lỗ dâʍ phía trước, hai cái lỗ mềm bị hắn thay phiên chơi, hắn chơi đến sướng rơn muốn bay lên trời, còn Lý Tê vì không chịu nổi mà ngất xỉu mất tiêu.
Sau khi Ngô Đình ŧɧασ hai cái lỗ của Lý Tê đến mức không khép được nữa mới dừng lại.
Một bữa ŧɧασ cᏂị©Ꮒ này khiến cho Lý Tê hôn mê chừng hai ngày.
Cho đến khi Lý Tê tỉnh dậy thì đã sang ngày thứ ba, bên cạnh có một hộ lý nhỏ đến chăm sóc cho cậu.
Đối với chuyện xảy ra trước đó, Lý Tê có phần không được rõ lắm, dù gì lúc đó cậu cũng bị người ta bỏ thuốc, cậu chỉ nhớ rõ là có người cᏂị©Ꮒ mình, cᏂị©Ꮒ đến hết sức hung bạo.
Lý Tê sờ sờ dưới háng mình, hai cái lỗ non của cậu vẫn còn hơi sưng đỏ, không ngờ cậu lại bị người ta cưỡиɠ ɧϊếp, nhưng người làm cậu là ai mới được?
Lý Tê hoàn toàn không nhớ rõ, thế nên cậu cứ ngồi ngẩn ngơ trên giường bệnh, trợ lý của Ngô Đình đi vào phòng bệnh này, anh tỏ ra thân thiết an ủi cậu: “Cậu có cảm thấy khỏe hơn chút nào không?”
Lý Tê nhíu mày nhìn trợ lý hỏi: “Hôm đó đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi bị ai làm rồi?”
Lý Tê nhớ mang máng mình bị vị phú hào trên giường bệnh kia đè ra cᏂị©Ꮒ, nhưng đối phương vẫn luôn nằm trên giường chưa có tỉnh kia mà, sao có thể bò dậy cᏂị©Ꮒ cậu được, cho nên người làm hẳn phải là người khác.
⬅ Trước Tiếp ➡