Lý Tê đang ngồi trên ghế bắt đầu vặn vẹo mông, ánh mắt dần trở lên mê mang, đầy hơi nước. Cậu nhận ra cơ thể mình có chút không đúng, ngay lập tức muốn chạy ra ngoài, tìm một chỗ không có ai mà thủ dâʍ.
Thế nhưng khi đến cạnh cửa, cậu lại không thể mở cửa được. Cánh cửa đã bị khóa từ bên ngoài. Cậu dùng sức mà gõ cửa để đánh động những người đi qua hành lang, thế nhưng khoảng thời gian này lại chẳng có ai đi qua khu phòng bệnh VIP này cả. Như thể đây là do ông trời sắp đặt vậy.
Lý Tê suy sụp mà ngồi cạnh cửa, thân thể của cậu càng ngày càng khó chịu, như thể có lửa ở đâu đang thiêu đốt từng bộ phận trong cơ thể, nóng đến mức cậu muốn cởi hết quần áo trên người mình ra.
Lúc này, cậu khẽ đưa mắt nhìn phú hào trên giường bệnh. Cậu rất muốn cọ bướm dâʍ lên người hắn, muốn đem dâʍ ŧᏂủy̠ của mình đút cho người kia uống từng chút một.
Lý Tê không còn chịu nổi, từng bước từng bước đi về hướng người đàn ông nằm trên giường bệnh.
Đến cạnh giường bệnh, nhìn gương mặt đẹp trai đang say ngủ kia, Lý Tê lại càng không nhịn được. Cậu bắt đầu trèo lên giường bệnh, còn to gan lớn mật mà ngồi lên mặt phú hào.
“Ngài có thể giúp em xem bướm nhỏ bị làm sao không, tự dưng em ngứa quá.” Lý Tê chưa hề chạm vào dâʍ huyệt của mình, thế nhưng bên dưới đã chảy nước ướt sũng.
Lý Tê khẽ ngồi xổm xuống cọ bướm dâʍ lên mặt phú hào, khiến mặt hắn cũng dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠, nhìn vô cùng ướŧ áŧ.
“Ưm… làm sao bây giờ…. Ngứa quá… khó chịu quá… hức…” Lý Tê khẽ vặn vẹo eo mình, dùng sức cọ cọ bướm dâʍ lên mặt hắn. Cậu không biết tại sao mình lại phát dâʍ như vậy, rõ ràng lúc trước vẫn còn ổn mà.
Hay là lọ tổ yến kia có vấn đề? Nhưng mà tổ yến đó là do ngài trợ lý mang đến cho cậu mà, tại sao trợ lý lại làm vậy? Chẳng lẽ anh ta muốn chụp mấy tấm ảnh bất kham này để uy hϊếp cậu sao?
Ngay lập tức, Lý Tê vô cùng sợ hãi. Cậu chậm rãi bò xuống khỏi người phú hào, rồi bò xuống mép giường bệnh mà sự xoa nắn bướm nhỏ của mình.
Cậu không thể tự an ủi trên người ngài Ngô được, nếu như bị phát hiện thì cậu chết chắc.
Nhưng mà dù có tự xoa nắn thì cậu vẫn thấy vô cùng khó chịu, Lý Tê đành ôm lấy cây cột cạnh giường mà cọ cọ. “A… em… khó chịu quá… hức…. ư… ư… muốn bị cᏂị©Ꮒ… a… ha….”
Bây giờ, Lý Tê thật sự muốn một cây đại ©ôи ŧɧịŧ cắm vào bướm dâʍ của mình, không thì ai đó liếm bướm giúp cậu cũng được.
Nhưng mà hiện giờ trong phòng bệnh chỉ có hai người, mà cửa phòng cũng đã bị khóa lại.
Lý Tê không nhịn được nữa, cuối cùng cậu vẫn lựa chọn bò lại lên mặt phú hào.
So với việc cọ bướm lên cái cột kia, cậu càng muốn cọ bướm lên mặt phú hào hơn.
Đặc biệt là cọ lên đôi môi của hắn, vô cùng thoải mái.
Lý Tê dùng chân kẹp chặt đầu của phú hào, chỉnh lại tư thế làm đầu của hắn nằm trọn vẹn dưới háng cậu.
Thậm chí, cậu còn cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của ngài Ngô đang phun lên da thịt mình. Cảm giác đặc biệt khiến cậu không biết miêu tả thế nào, chỉ biết là nó vô cùng tuyệt.
Lý Tê vừa sướng vừa sợ, cậu lo sẽ có người đẩy cửa tiến vào, dù sao thì bây giờ vẫn là ban ngày, bất cứ lúc nào bác sĩ cũng có thể vào đây kiểm tra người bệnh.
Lý Tê vội vàng cọ cọ một chút cho sướng rồi chạy khỏi người phú hào, dùng điện thoại trong phòng gọi ra ngoài cầu cứu.
Cậu nhanh chóng gọi cho bảo vệ bệnh viện, bảo vệ rất nhanh đã tới khu phòng bệnh Vip, nhưng bọn họ lại bị ngăn lại bên ngoài.
Sau đó, không biết vì nguyên nhân gì, bọn họ không những không mở khóa cho cậu mà lại trở về.
Trong phòng bệnh, Lý Tê thật sự không biết phải làm sao. Bây giờ cậu đang vô cùng mong muốn có một cây ©ôи ŧɧịŧ thật lớn cᏂị©Ꮒ mình.
Chương 6: Hộ lý nhỏ bé lớn mật dám ngồi lên mặt phú hào mà phát dâʍ, vô cùng muốn một cây ©ôи ŧɧịŧ đâm vào.