Cọ Tiểu Huyệt Em
Chương 5: Nhẫn nại, kiềm chế bản thân không được phát dâʍ, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà cọ bướm lên nắm cửa.
⬅ Trước Tiếp ➡
Hiện tại tiền lương của Lý Tê đã là 2 vạn tệ, nếu bây giờ cậu được tăng lương những 10 lần, chẳng phải là lương của câu sẽ lên tận 20 vạn tệ sao? Câu chỉ là một nam hộ lý nhỏ bé, làm sao có thể có mức tiền lương cao như vậy được.
Lý Tê đưa hợp đồng lại cho trợ lý, nhỏ giọng nói: “Thật sự không cần đâu, tiền lương của tôi bây giờ đã đủ dùng rồi.”
Bỗng dưng lại cho cậu tiền lương gấp 10 lần, Lý Tê có chút hoài nghi trong chuyện này có bí ẩn gì đó.
Hay là người nhà của ngài Ngô đã phát hiện mấy chuyện dâʍ đãиɠ mà cậu làm rồi? Nhưng mà nếu phát hiện ra, bọn họ phải đuổi việc cậu chứ, sao lại cho cậu thêm tiền?
Lý Tê rụt rè ngẩng đầu nhìn vị trợ lý: “Tại sao lại cho tôi tiền lương cao như vậy? Hay là tôi làm gì đó bị phát hiện sao…. Nếu vậy hay là, tôi làm hết tháng này rồi nghỉ…”
Trợ lý nghe Lý Tê nói định từ chức thì suýt hộc máu. Nếu Lý Tê mà nghỉ thật, chắc chắn giám đốc Ngô sẽ chém chết anh mất, phải nhanh chóng khiến cậu bỏ ngay cái suy nghĩ đó đi mới được.
Trợ lý nịnh nọt cười cười: “Nhà giám đốc Ngô rất có tiền, bình thường nhà họ đều rất hào phóng như vậy đấy. Lương của người hầu trong nhà họ còn đến tận 10 vạn tệ một tháng cơ, trả cậu 20 vạn tệ là để tỏ lòng cảm ơn cậu đã chăm sóc tốt cho ngài Ngô thôi. Cậu cứ yên tâm nhận tiền này đi.”
Nghe được lời nói của trợ lí, trong lòng Lý Tê cũng yên tâm hơn nhiều, dù sao thì mấy người có tiền đều thích vung tay mạnh như vậy mà.
Sau đó, Lý Tê liền ký tên mình lên bản hợp đồng mới, chẳng qua cậu vẫn thấy hơi lo lắng khi nhận số tiền này. Dù sao thì sau lưng bọn họ, cậu đã làm mấy chuyện không ra sao với ngài Ngô, nếu chuyện này bị phát hiện ra, thì cậu còn chẳng có tư cách mà nhận 1000 tệ tiền lương chứ nói gì đến 20 vạn tệ.
Trong lòng Lý Tê cảm thấy có chút thua thiệt, người ta cho cậu tiền lương cao như thế không phải để cậu đem người bệnh ra làm công cụ tiết dục đâu!
Thế nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt của ngài Ngô, cậu lại không nhịn được mà muốn động tình, nhưng mà nghĩ lại số tiền lương 20 vạn kia, cậu liền cố kiềm bản thân lại.
Lý Tê kìm nén sự dâʍ đãиɠ của mình, thành thật mà hầu hạ chăm sóc phú hào, không dám suy nghĩ lung tung nữa.
Cậu vừa lau người cho đại gia, vừa nói lời xin lỗi: “Thật xin lỗi ngài, lúc trước em không nên làm mấy chuyện kia với ngài. Sau này em sẽ cố kìm nén lại.”
Ngô Đình đang giả vờ ngủ nghe xong liền có chút không vui. Tại sao sau khi hắn tăng lương cho bé hộ lý, cậu ấy lại không vui? Chuyện này làm hắn không thể hiểu nổi. Hắn còn tưởng sau khi hắn tăng lương cho cậu, cậu sẽ vô cùng vui vẻ mà làm mấy chuyện càng dâʍ đãиɠ hơn chứ.
Ngô Đình tức đến mức suýt thì không giả vờ hôn mê nổi mà bò dậy, đem bé hộ lý đè lên giường mà bắt cậu vạch bướm nhỏ cho hắn xem.
Lý Tê nhanh chóng lau sạch người cho Ngô Đình xong, liền nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, trốn đến nhà vệ sinh để tự an ủi.
Vừa rồi lúc lau người cho ngài Ngô, cậu lại có phản ứng. Nhưng mà cậu vẫn cố gắng nhẫn nại, chờ lau xong rồi chạy vào nhà vệ sinh. Vào đến nơi, cậu nhanh chóng cởϊ qυầи của mình ra, sau đó nâng mông lên ấn lên tay nắm cửa mà cọ cọ.
Nhưng mà cọ như vậy cũng không thỏa mãn được cậu, cậu muốn cọ trên người phú hào hơn. Cậu muốn được da kề da với hắn, nhưng mà bây giờ cậu không được làm thế nữa, nghĩ đến đây khiến cậu cảm thấy buồn tủi vô cùng.
Một mình trong phòng bệnh, Ngô Đình đen mặt gọi điện thoại cho trợ lý: “Cậu mau nghĩ cách làm bé hộ lý phát dâʍ trước mặt tôi đi, nếu không làm nổi thì cậu cũng đâm đơn xin từ chức luôn đi!”
Trong lòng trợ lý phát sầu, anh có làm sai cái gì đâu, tại sao giám đốc Ngô lại tức giận với anh??
Cũng có nhiều cách làm nam hộ lý kia phát dâʍ trước mặt giám đốc Ngô lắm.
Buổi chiều, trợ lý lại đến bệnh viện một chuyến. Lúc này, Lý Tê đang ngồi cạnh giường bệnh gọt hoa quả để lát nữa ép thành nước cho phú hào uống.
Trợ lý đi đến cạnh Lý Tê, vô cùng thân thiết mà đưa một túi quà cho cậu: “Buổi sáng tôi vội quá chưa đưa quà gặp mặt cho cậu, bây giờ tôi mang cho cậu đây. Đây là tổ yến chưng mà tôi mới mua, cậu uống thẻ xem có hợp khẩu vị không.”
Ban đầu Lý Tê định không uống, nhưng trợ lý lại nhanh chóng mở một lọ đưa cho cậu, cậu đành phải uống một ngụm. Đây đúng là tổ yến chưng nước đường bình thường thôi.
Lý Tê nhanh chóng uống hết một lọ, sau đó nhỏ giọng nói cảm ơn trợ lý.
Thực ra lọ tổ yến kia đã bị trợ lý bỏ thêm thuốc kí©ɧ ŧìиɧ, sau khi nhìn Lý Tê uống hết, anh vô cùng hài lòng mà đi ra khỏi phòng bệnh. Thậm chí anh còn vô cùng tri kỷ mà khóa cửa phòng bệnh lại. Không những thế, anh còn ngồi ở băng ghế ngoài phòng bệnh mà canh giữ, không để bác sĩ hay hộ lý nào đến gần.
Bên này, Lý Tê vừa uống lọ tổ yến xong không lâu liền cảm thấy thân thể có chút kỳ lạ.
⬅ Trước Tiếp ➡