Cọ Tiểu Huyệt Em
Chương 4: Dùng âm đế cọ xát đầṳ ѵú của phú hào, đại gia tỉnh rồi nhưng vẫn giả vờ chưa tỉnh.
⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Tê nhẹ nhàng cởi bộ đồ bệnh nhân của phú hào ra, sau đó dùng bướm dâʍ của mình cọ lên đầṳ ѵú hắn. Khi đầṳ ѵú cứng lên cọ vào hộŧ ɭε của cậu, eo cậu liền mềm nhũn. Dâʍ đãиɠ kêu lên: “A… ha… ha….”
Mỗi nơi bướm nhỏ của Lý Tê đi qua đều để lại trên đó một vệt nước, sau một hồi, bờ ngực rộng rãi của đại gia đã ướt sũng như bị ai đó tiểu lên.
“Ưm… thật thoải mái….” Tốc độ cọ xát của Lý Tê càng lúc càng nhanh, cả người cưỡi lên ngực của phú hào mà uốn éo cái eo của mình: “Ưm…. Muốn nữa… a… a… ha….”
Chẳng mấy chốc, Lý Tê khẽ nghển cao đầu mà ngân lên một tiếng, thân thể cậu khẽ run rẩy mà cao trào. Côи ŧɧịŧ cậu phun ra một luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đục, lại một lần nữa bắn đầy lên mặt phú hào.
Lý Tê ngồi trên người hắn thở dốc một hồi, một lúc sau, đầu óc cậu mới thanh tỉnh hơn. Cậu từ từ ngồi dậy từ trên người hắn, leo xuống rồi dùng khăn giấy lau sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ vương trên mặt hắn. Sau đó cậu mới giúp hắn mặc lại quần áo bệnh nhân vào.
Xong xuôi, Lý Tê mới mặc quần của mình vào, rồi leo lên cái giường đối diện mà ngủ.
Chờ đến khi Lý Tê ngủ sâu, phú hào giường bên đột nhiên mở bừng mắt ra.
Ngô Đình quay đầu về phía giường của Lý Tê, đôi mắt sắc bén của hắn lộ ra một tia cảm xúc phức tạp.
Thật ra 3 ngày trước Ngô Đình đã tỉnh lại rồi, nhưng sau khi hắn phát hiện nam hộ lý bên người mình vô cùng dâʍ đãиɠ. Mỗi ngày đều không nhịn được mà phát dâʍ trước mặt hắn. Thế nên hắn mới quyết định tiếp tục giả vờ đang hôn mê, hắn muốn xem xem hộ lý dâʍ đãиɠ này có thể làm những chuyện quyến rũ gì.
Mấy ngày trước đó hộ lý dâʍ đãиɠ này còn rất kiềm chế bản thân, thế nhưng hôm nay lại đặc biệt dâʍ hơn mọi ngày. Không chỉ ở trước mặt hắn xoa bướm nhỏ, còn lấy ©ôи ŧɧịŧ cọ lên mặt hắn, vừa nãy còn dám ngồi lên người hắn mà cao trào.
Thế nhưng Ngô Đình cũng không hề ghét bỏ mấy hành động của hộ lý bé nhỏ này, ngược lại hắn còn rất hưởng thụ.
Chờ đến khi bé hộ lý ngủ say, Ngô Đình mới nhẹ nhàng trèo xuống giường bệnh, lấy điện thoại liên lạc với trợ lý của mình, bảo anh giúp mình điều tra bối cảnh của hộ lý bé nhỏ.
Ngay từ ngày đầu tiên hắn tỉnh lại, Ngô Đình đã lặng lẽ liên lạc với trợ lý. Tính ra trợ lý là người duy nhất biết chuyện hắn đã tỉnh lại.
Rất nhanh, trợ lý đã thu thập thông tin rồi gửi cho hắn một bản tư liệu hoàn chỉnh.
Trên tư liệu viết.
Tên: Lý Tê
Tuổi: 20 tuổi
Bằng cấp: Không rõ
Bối cảnh gia đình: là cô nhi không cha không mẹ, không có tài sản gì.
Ngô Đình tưởng tượng đến cuộc sống khó khăn của bé hộ lý trong suốt 20 năm qua, trong lòng bỗng dâng lên sự thương cảm cho số phận cậu. Hắn liền bảo trợ lý nhanh chóng tăng lương cho cậu gấp 10 lần số lương hiện tại.
Hôm sau, khi Lý Tê tỉnh dậy, cậu liền như ngày thường mà lấy nước giúp phú hào trên giường bệnh đánh răng rửa mặt.
Ngay khi cậu vẫn đang miệt mài làm việc, một người đàn ông ăn mặc tây trang chỉnh chu bước vào phòng.
Người kia lễ phép mỉm cười chào cậu, sau đó chủ động giới thiệu: “XIn chào, tôi là trợ lý của ngài Ngô. Người nha của ngài Ngô cảm thấy cậu làm việc rất chăm chỉ, nên bảo tôi đến đây bàn với cậu về chuyện tăng lương. Mức lương sau này của cậu sẽ gấp 10 lần mức lương hiện tại. Đây là hợp đồng mới, cậu xem qua đi.”
Lý Tê ngạc nhiên vô cùng. Công việc cậu làm cũng không thể coi là quá xuất sắc, tại sao tự nhiên lại tăng lương cho cậu, hơn nữa lại còn gấp tận 10 lần?
Cậu là một người hướng nội không tham tiền, cảm thấy tiền này không nhận nổi, cậu sợ hãi từ chối: “Mức lương hiện tại của tôi đã rất cao rồi, không cần tăng đâu.”
Lý Tê cảm thấy với công việc hiện tại thì lương 2 vạn đã là cao rồi. Nếu tăng lương đến tận 20 vạn, cậu sẽ cảm thấy bất an khi nhận tiền.
Trợ lý cười hì hì mà nhét hợp đồng vào tay cậu. “Cho cậu thì cậu cứ cầm đi.”
⬅ Trước Tiếp ➡