Nhìn gương mặt dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của đại gia, trong lòng Lý Tê vui vẻ một chút, sau khi ngắm nghía một hồi cậu mới dùng khăn giấy giúp hắn lau sạch sẽ tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên mặt đi.
Một lúc nữa bác sĩ chuyên trách sẽ đi kiểm tra các phòng, Lý Tê nhanh chóng mặc lại quần áo, coi như vừa nãy không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục làm tốt công việc của mình.
Đúng giờ, bác sĩ chuyên trách đến kiểm tra các chỉ số cơ thể của vị đại gia, Lý Tê có chút chột dạ đứng cạnh nhìn.
Sau khi kiểm tra các hệ số lằng nhằng xong, bác sĩ chuyên trách mới nhắc nhở Lý Tê cần cho người bệnh uống nước nhiều hơn: “Nhìn hắn có chút thiếu nước, cậu nhớ đút nước cho hắn thường xuyên nhé.”
Lý Tê ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ.”
Chờ khi bác sĩ ra ngoài, Lý Tê lại cởϊ qυầи ra, đưa một cái cốc vào dưới dâʍ huyệt của mình. Mỗi ngày cậu đều chảy rất nhiều nước, vừa lúc người trên giường đang thiếu nước, có thể cho hắn uống một chút. Nước dâʍ của cậu rất đặc biệt, cho dù hắn dùng tiền cũng không thể mua được ở bên ngoài đâu.
Lý Tê vừa dùng cốc hứng dâʍ ŧᏂủy̠ của mình, vừa dâʍ đãиɠ ghé vào tai người bệnh thủ thỉ: “Ưm… ngài muốn thử nước dâʍ của em không?”
Nhìn người đàn ông nằm yên trên giường không có biểu cảm gì khác thường, Lý Tê coi như hắn im lặng là đồng ý.
Rất nhanh, Lý Tê đã hứng được nửa cốc dâʍ ŧᏂủy̠, cậu cầm một cái thìa nhỏ, ngoáy ngoáy một chút rồi múc từng thìa đút lên miệng vị phú hào trên giường. Tận mắt nhìn người đàn ông nuốt từng ngụm nước dâʍ của mình khiến cậu cảm thấy một niềm hạnh phúc trước nay chưa từng có dâng trào trong lòng.
Lý Tê rất hướng nội, cậu không dám nói chuyện với người xung quanh, chỉ có thể độc thoại với người đàn ông đang hôn mê sâu này. Trước mặt hắn, cậu có thể thoải mái mà bộc lộ tâm tình của mình, bày ra con người sâu thẳm bên trong cậu.
Sau khi đút cho người trên giường nửa cốc nước dâʍ xong, Lý Tê lại đút cho hắn thêm một chút nước lọc bình thường để mùi vị nước dâʍ trong miệng hắn trôi xuống. Nếu không làm thế, lần sau bác sĩ đi kiểm tra chắc chắn sẽ phát hiện ra mất.
Nếu như những hành động dâʍ đãиɠ này của cậu bị phát hiện, thì câu cũng đừng mong giữ lại công việc này.
Đút hắn uống nước xong, Lý Tê liền không có việc gì để làm. Cậu đành ngồi bên cạnh giường bệnh, say sưa ngắm nhìn bộ dáng của vị đại gia này.
Phú hào tuy đã hơn 40 tuổi, nhưng nhìn dáng vẻ hắn như chỉ mới ngoài 30. Làn da hắn được bảo dưỡng rất tốt, gần như không có nếp nhăn nào, ngũ quan cũng vô cùng đẹp đẽ, gương mặt này lúc trẻ hẳn là làm không ít mỹ nhân điên đảo vì ahwns.
Lý Tê vươn tay sờ sờ gương mặt vị đại gia, khen ngợi: “Ngài thật đẹp trai mà, còn đẹp hơn cả mấy ca sĩ diễn viên trên TV ấy chứ. Nếu ngài tỉnh lại, ngũ quan sinh động chắc chắn còn đẹp trai hơn bây giờ ngàn lần.”
Rất nhanh liền đến giờ ăn tối, Lý Tê đút cho người bệnh một chút thức ăn lỏng, còn cậu thì ăn qua loa một bát canh sườn nấu ngô.
Một ngày trôi qua nhanh chóng, buổi tối buổi tối bác sĩ sẽ không đi kiểm tra phòng nữa, Lý Tê liền to gan mà leo lên giường bệnh, dựa vào người phú hào mà ngủ.
Nằm nghe từng tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, cơn buồn ngủ của Lý Tê bay sạch sành sanh. Cậu cầm bàn tay của vị đại gia sờ lên đũng quần mình: “Ngài có muốn sờ bướm nhỏ của em không?”
Lý Tê cầm bàn tay rộng lớn của người kia, chậm rãi nhét vào trong quần mình, một đường dẫn dắt tay người đàn ông chạm lên bướm dâʍ của cậu.
Bàn tay kia không thể cử động được, Lý Tê liền chủ động dùng bướm nhỏ cọ cọ lên tay hắn, dâʍ đãиɠ rêи ɾỉ: “Ưm…. Thật thoải mái…. Cọ đến rồi… nữa….”
Bướm dâʍ của Lý Tê vô cùng mẫn cảm, chỉ cần cọ cọ mấy cái cậu đã sướng không chịu được. Chẳng mấy chốc, bàn tay của vị đại gia đã ướt đẫm, lòng bàn tay toàn là dâʍ ɖị©ɧ của cậu.
Thế nhưng chỉ dùng tay cọ xát đã không còn thỏa mãn được Lý Tê nữa. Cậu không nhịn được mà nhanh chóng cởϊ qυầи của mình ra, cả người cưỡi lên người đàn ông trước mặt.