⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi tối hôm xảy ra tai nạn xe cộ, Cố Chính Tắc đang băng bó vết thương, trên đường nhận một cuộc điện thoại, đột nhiên đứng lên đá tỉnh trợ lý Lưu, "Đi, thay tôi tìm một người, xong đưa ra bến tàu."
Đã nhiều năm Cố Chính Tắc không dùng đến những thủ đoạn này, tuy rằng biểu cảm không có gì biểu lộ nhưng trợ lý Lưu bị anh dọa cho đầy mồ hôi lạnh. Sau đó mới cẩn thận suy nghĩ lại tại sao Cố Chính Tắc lại muốn đem người ra bến tàu đóng thùng phi, là bởi vì anh sợ mình không kìm lòng được tự mình ra tay.
Tóm lại vẫn là lộ ra chút sơ hở.
Ngàn tính vạn tính, vẫn là để lộ ra ngoài chuyện của cô.
Cố Chính Tắc ánh mắt nóng lên, Cố Khấu nằm trên giường bệnh bị anh nhìn chằm chằm làm cho giật mình tỉnh lại, hơi mở ra đôi mắt còn chút buồn ngủ, không biết có nhận ra anh hay không.
Chờ đến khi anh lại gần, cô đã ngủ thiếp đi rồi.
Nhịp thở của cô đều đều, Cố Chính Tắc cúi đầu nhìn cô hồi lâu, cuối cùng nằm xuống bên cạnh.
Giường bệnh nhỏ hẹp, cô lại sợ lạnh mà trên người anh lại toàn là hơi lạnh mùa đông.
Cố Khấu trong lúc ngủ mơ màng trốn ra một chút, thấy sắp phải rớt giường tới nơi, Cố Chính Tắc mới đưa tay ôm eo cô lại.
Bên hông có một vòng tay mạnh mẽ quen thuộc, Cố Khấu không giãy giụa nữa, cô để tùy ý anh giữ lại cánh tay đang truyền dịch của mình, tiện tay chỉnh lại góc chăn.
Thể xác lung lay nửa mơ hồ nửa thanh tỉnh, cuối cùng vỏ đại não của cô cũng có chút ý thức.
Cơn sốt làm cho cô tự hỏi mình có phải là một con sâu gạo hay không, chỉ có cơ thể là nhớ rõ cánh tay của người này cứng rắn an toàn.
Người này là Cố Chính Tắc.
Cô giận mình không có đủ may mắn, càng giận anh không phải là chính nhân quân tử, trong lúc giận dỗi bạo gan nói "Em muốn chia tay với anh", có điều ngày hôm sau lại phải gọi điện cho anh, giống như một cây cỏ ký sinh.
Nói theo lý là rất mất mặt nhưng nghe được giọng nói của anh, cô lại càng nhớ nhung nhiều hơn.
Ở trước mặt Cố Chính Tắc, liêm sỉ cô có thể vứt thì đều đã vứt sạch.
Nhà anh cho cô ở đều rất đẹp, vàng bạc châu báu lộng lẫy quý giá, cô không phải không thích, không phải không muốn, nhưng sợ mình càng lún càng sâu, sợ chính mình sẽ không dứt ra được. Cô cũng cự tuyệt rất nhiều thứ nhưng kết quả vẫn là bình yên hưởng thụ quyền thế của anh.
Cô vừa sợ hãi vừa kính sợ, lang bạt kỳ hồ đến cuối cùng vẫn là cảm thấy nắm rõ nhất chính là tính khí của anh.
Thật ra cô và anh ở chung với nhau sẽ không có kết quả gì, tương lai -- thật ra căn bản sẽ không có tương lai.
Nhưng cô lại không có mấy sức lực để suy nghĩ.
Thời gian lâu dài không bằng sự yên bình trước mắt, chính là ở bên Cố Chính Tắc.
Cô muốn nhích lại gần lòng ngực của anh thêm một chút, nhưng lại không có sức.
Máu huyết toàn thân giống như đang bốc cháy, trước nay cô chưa từng khó chịu như vậy bao giờ, cũng chưa từng yếu đuối đến như vậy. Chăn trên giường này vừa cứng vừa thô, mùi nước sát trùng cứ thoang thoảng xông vào trong mũi.

⬅ Trước Tiếp ➡