Cố Chính Tắc không biết Cố Khấu học được bản lĩnh yêu tinh này ở đâu ra, đem đỉnh đầu mềm mại như nhung cọ xát vào lòng bàn tay anh, giống như một con mèo con muốn lấy lòng chủ, nhẹ nhàng cọ qua cọ lại.
Từng sợi tóc mềm của cô lướt qua kẽ tay anh làm anh tê ngứa khắp người.
Cố Chính Tắc tránh né giống như bị điện giật, mặc dù không đánh thức cô nhưng cô cũng đã tỉnh.
Cố Khấu hơi mở mắt, ánh mắt mê ly dò xét gương mặt anh, lướt qua sóng mũi cao thẳng, đầu mày khẽ nhăn còn có đôi môi hơi mím.
Cô nhỏ giọng nói: "Em muốn về nhà."
Tiếng nói nghẹn ngào giống như một lưỡi cưa kéo ngang ngực anh.
Cố Chính Tắc nói: "Không được."
Cố Khấu nhắm mắt lại.
Thần sắc rất thản nhiên, không có vẻ mặt là nguyện vọng bị thất bại.
Một lát sau, Cố Chính Tắc cởi áo ngoài bọc người cô, kéo cô lên.
Cố Khấu lắc lư trái phải ngồi cũng không xong, anh dựng cổ áo khoác dày dặn lên che khuất cổ của cô, nói với cô: "Về nhà thôi."
Anh cõng Cố Khấu lên, đặt bình truyền dịch vào trong ngực của cô, cứ như vậy đi ra cửa.
Trợ lý Lưu đang ngủ gà ngủ gật lại bị Cố Chính Tắc đá tỉnh.
Cố Chính Tắc cõng Cố Khấu nửa tỉnh nửa mơ ở trên lưng, thấp giọng nói: "Chìa khóa xe."
Trợ lý luống cuống tay chân đưa chìa khóa xe cho Cố Chính Tắc, "Cố tổng, để tôi lái cho. Haizzz, vậy mà đi mất tiêu, chỉ sợ bác sĩ Trần lại mắng cho máu chó văng đầy đầu.."
Cố Chính Tắc nói: "Đừng để cho ông ấy biết." Nói xong thì cõng người đi mất.
Cố Khấu khó chịu đến mức ngồi cũng không yên, cứ nhích tới nhích lui, lại toát mồ hôi đầy đầu.
Cố Chính Tắc giúp cô thắt chặt đai an toàn rồi kiểm tra nhiệt độ cơ thể cô.
Cố Khấu không biết là mơ hay tỉnh, lông mi dài khẽ động, "Nhà em ở.."
Cố Chính Tắc nói: "Anh biết."
Anh chưa từng đi qua chỗ cô ở, chỉ biết địa chỉ.
Có khi đi họp ở bên ngoài, đi ngang qua địa chỉ kia cũng sẽ hơi động lòng một chút nhưng không có đi quấy rầy cô. Bởi vì cô chưa từng mời anh đến nhà.
Anh không quen đường ở đây nên giống một gã bốc đồng mù đường, liên tiếp đi sai đường rất nhiều lần.
Tuyết bên ngoài đã bắt đầu rơi.
Lúc xe mới chạy Cố Khấu khó chịu muốn nôn, sau đó nhìn ra cảnh đêm lướt nhanh qua cửa sổ, nhìn bông tuyết lơ đãng rơi xuống, lại bắt đầu buồn ngủ. Lúc nào về đến tiểu khu quen thuộc cô cũng không biết.
Cho đến khi Cố Chính Tắc ngừng xe lại, mở cửa xe tháo đai an toàn của cô.
Bông tuyết rơi trên đỉnh đầu cô, Cố Chính Tắc phủi nó đi rồi cõng cô lên lầu.
Chung cư có bảy tầng, là nhà kiểu cũ không có thang máy, Cố Chính Tắc cõng cô đi lên từng tầng một.
Sau lưng anh vững chãi ấm áp, Cố Khấu không mở nổi mắt, yên lặng dựa vào anh, hơi thở xóc nảy theo bước chân đi lại của anh, cô nắm chặt cổ áo của Cố Chính Tắc mà ngủ thiếp đi.
Cơ thể cô ở trong giấc mơ rất nhẹ, trước sau trôi bồng bềnh trong không khí, giống như một con sứa không có đầu óc.