⬅ Trước Tiếp ➡
Năm đó anh mười sáu tuổi, ba anh trước khi qua đời gọi anh đến bên mép giường, "Con đừng đi con đường này, không quay đầu lại được đâu."
Trên bụng người đàn ông thủng một lỗ lớn, máu ào ạt chảy ra.
Trong bóng đêm mặc dù nhìn không rõ nhưng mùi máu vẫn rất nồng nặc không cách nào che dậy được làm đầu óc anh quay cuồng.
Anh nắm chặt tay nói, "Được, ba yên tâm."
Muốn bỏ con đường kia cũng không dễ dàng gì, không có người nào có thể thẳng lưng mà đi xuyên qua được rừng cây chướng khí mịt mù.
Anh tẩy sạch từng nhánh trong gia tộc mình, dùng hết mưu tính trên con đường chông gai này.
Mỗi ngày nhìn thấy gương mặt mình ở trong gương, đều có thể nhận thấy từng tia tối tăm hiện rõ trên đó, sau đó lại ngửi được mùi máu tươi không cách nào tẩy sạch.
Anh giống như chỉ chọn một cách khác để ngâm mình trong vũng bùn lầy này mà thôi.
Thịnh Dư Minh nói, "Đừng nghĩ đến những lời ngon ngọt trong câu chuyện cổ tích nữa, không có cách nào mà anh không thử qua. Thật ra con đường anh chọn chỗ nào cũng gặp phải trắc trở, làm gì có ai lại tự mình đâm đầu vào con đường đầy gai bao giờ? Anh cũng đừng để tâm vào những chuyện vụn vặt, không ai có thể kiên trì cố chấp mãi được đâu."
Anh không có phản bác, gật gật đầu, lại có một suy nghĩ vui vẻ lướt qua trong đầu: Cố Khấu có thể.
Anh nhắm một mắt mở một mắt, dung túng cho Cố Khấu tự ý xây đắp một tòa thành nhỏ ngay dưới mí mắt của anh.
Anh chỉ chấp nhận một điều ngoại lệ này vì lý do người trưởng thành nào mà chẳng một lần đâm đầu chảy máu.
Bồng bột, cứng cỏi, tường phía nam đổ rồi gió xuân sẽ thổi cho cây cỏ đâm chồi nảy lộc.
Những thứ này trên giấy sách đều viết rất văn vẻ, một khi liên quan đến Cố Khấu, trong mắt anh đều là những điều đẹp đẽ nhất.
Cố Khấu là viên kẹo ngọt của anh
Nhưng Cố Chính Tắc chân trước vừa đi Nam Phi, Cố Khấu ở sau lưng đã gây ra tin tức.
Mới đầu anh tin chuyện của Cố Khấu và Lâm Văn Phi mà trên tin tức viết là không đúng, trong lòng có chút khó chịu, cho đến khi trợ lý ở trong nước báo cho anh biết ngày hôm đó cũng có mặt của Trương Phồn Vũ.
Trương Phồn Vũ từ nhỏ đã tàn nhẫn độc ác, cô gây ra chuyện như vậy cũng không ngoài dự kiến, chẳng qua nếu muốn so ai ác hơn, Cố Chính Tắc cũng không phải dạng từ bi gì.
Nghe nói cô về nước, anh đã bày binh bố trận chờ cô nhảy vào, không ngờ rằng cô bị tai nạn xe cộ không theo dự tính. Sau đó lại cho người thọc gậy bánh xe ở Cố thị, châm lửa đốt cháy hậu viện nhà anh.
Dù vậy, anh cũng đã chuẩn bị xong một lá chắn cho mình.
Nhưng không biết tại sao Trương Phồn Vũ lại đi vòng qua Đỗ Dương, trực tiếp tìm tới Cố Khấu không mấy người biết.
Từ trước đến nay anh kiêng kỵ nhất chuyện người khác biết anh để ý Cố Khấu.
Trợ lý Lưu suy nghĩ nửa ngày, đột nhiên nói: "Cố tổng, thật ra tôi nghĩ .. Có phải là do chuyện tên say rượu lần trước hay không?"

⬅ Trước Tiếp ➡