Cố Chính Tắc không cần giết người không cần phóng hỏa, chỉ dùng một tờ danh thiếp và một lẵng hoa đã không tốn chút sức nào mà nhốt cô trong lòng bàn tay của mình.
Mấy năm nay trôi qua cũng rất an nhàn, Cố Khấu suýt chút nữa đã quên Cố Chính Tắc là người như thế nào.
Cô thà tự lừa mình dối người cũng không chịu tham một đồng tiền nào của Cố Chính Tắc, cũng từng nghe người khác bàn tán cô là kẻ giả thanh cao. Nhưng nếu Cố Chính Tắc đã nhắm một mắt mở một mắt, cô cũng phải bịt tai trộm chuông mà tin tưởng như vậy.
Thậm chí còn cả gan nghĩ rằng anh đối với mình có chút ấm áp nhiệt tình.
Giống như người không biết là đầm lầy mà càng vùng vẫy càng lún sâu, làm cả người đều hôi tanh mùi bùn.
Cố Khấu từng nghe rất nhiều người nói qua, những người đã từng trải qua đều không giấu diếm được gì.
Đã từng làm kỹ nữ, tiểu tam hay sát thủ gì thì những nhem nhuốm mà nó mang lại điều vĩnh viễn không thể rửa sạch.
Càng kéo dài lâu càng khó quay đầu lại càng không thể quay đầu lại.
Có điều cuộc đời của cô hãy còn rất dài.
Cảnh trong mơ nửa tối nửa sáng, Cố Khấu nằm trên giường nhìn thấy bóng dáng của Cố Chính Tắc, dòng chữ phụ đề trắng đen trong phim điện ảnh chậm rãi chạy lướt qua.
Biểu cảm của anh rất lạnh lùng vô tình. Cố Khấu nhẹ nhàng kéo tay áo của anh, "Cố tiên sinh."
Cố Chính Tắc ở trong mơ quay lại nhìn cô một chút, cúi đầu xuống nói, "Làm sao vậy?"
Chuyện cô muốn biết có rất nhiều nhưng cái gì cô cũng không dám hỏi.
Cố Khấu nhìn sang chỗ khác, vùi mặt vào trong chăn.
Cô bị Vương Thi Giai lay tỉnh, "Dậy đi! Bắt đầu làm việc rồi!"
Cảnh diễn hôm nay lại yêu cầu phải uống rượu, vài chén xuống bụng, cả người Cố Khấu đều bay lơ lửng, khoác áo lông vũ ngồi sững sờ tựa trên ghế.
Vương Thi Giai đem điện thoại đưa cho cô, "Có người tìm em."
Cố Khấu nhận điện thoại, ngáp một cái, "Alo.."
Cố Mang ở đầu bên kia hô hoán, "Chị chị chị chị chị chị chị còn nói chị không có yêu đương với ai!"
Cố Khấu đỏ mặt, nói: "Hở.."
Cố Mang tức muốn hộc máu, "Người đàn ông đó là ai? Hai người quen nhau khi nào? Chị .. Được rồi, chừng nào thì chị tới tìm em? Đến lúc đó em sẽ tra hỏi rõ ràng."
Cố Khấu nghe không hiểu, nấc một cái, "Đàn ông gì?"
Cố Mang là trốn tiết học ra ngoài gọi điện thoại cho cô nên gấp trở về đi học, lại "Chị chị chị.." cả nửa ngày, tiếng chuông vào lớp học vang lên vài lần thì cậu mới chụp cúp điện thoại.
Tối hôm qua Cố Khấu và Lâm Văn Phi dắt tay nhau ra khỏi Tước Viên bị mấy tay săn ảnh chụp được, trải qua một đêm đồn đãi cũng miễn cưỡng leo lên được vị trí cuối cùng của bảng tìm kiếm -- không phải bởi vì cô là người của công chúng mà vì ánh đèn ở Tước Viên đúng là rất đẹp, ánh sáng tối tăm dưới gió đêm ào ạt, hai người tay nắm góc áo chân đi xiêu vẹo, ảnh chụp lén giống như một cảnh của phim 《 Hồng trần cuồn cuộn 》.