⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu ăn xong bánh bao thì trở về phòng bệnh, nhìn thấy trên đầu giường của Cố Mang có một chậu hoa cát cánh màu xanh dương.
Bác sĩ trực ban nhìn thấy cô trở về, ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy, cô quen biết với cậu Trần à?"
Cô cũng không biết cậu Trần là ai.
Bác sĩ nói: "Hoa đó là do cậu Trần đưa đến, cô có biết ngài Cố không, cậu Trần là trợ lý của ngài ấy? Bệnh viện này là tài sản dưới tên của ngài ấy, có điều tôi cũng không biết tên của ngài Cố."
Cố Chính Tắc không để lại lời nói gì, chỉ dùng một bó hoa chứng tỏ uy quyền đã khiến cô biết cái gì là hối hận -- anh ấy không chịu giúp cô và Cố Mang, cũng không muốn cường thủ hào đoạt, chỉ nói cho cô biết anh có thể hỗ trợ cô nhưng là muốn cô cúi đầu đi xin.
Có xin được hay không thì phải xem bản lĩnh của cô.
Cô thậm chí còn muốn đi lục thùng rác để tìm cho bằng được tấm danh thiếp đó.
Có lẽ là trong họa được phúc, Cố Khấu vậy mà thật sự trải qua loại chuyện này.
Ngày đó sau khi quay hình quảng cáo xong, mấy vị phó đạo diễn yêu cầu dẫn theo nữ diễn viên để đi dùng cơm, thậm chí còn không cho các cô thay bộ quần áo thủy thủ quay quảng cáo ra, hiển nhiên là có ý đồ xấu.
Cố Khấu căng da đầu bước vào Tước Viên, thật sự là uống không nổi rượu nên lén ra hành lang đổi rượu thành nước, vừa ngẩng đầu lên đã thấy người đứng cuối hành lang là Cố Chính Tắc.
Cố Chính Tắc dựa người vào cửa sổ cũng không nhìn thấy cô, chỉ yên lặng kẹp điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay, cũng không có hít mây nhả khói. Có lẽ anh đang suy nghĩ điều gì đó, có thể là chán những bữa tiệc như thế này.
Cố Khấu không biết chính mình lấy đâu ra dũng khí, đi về phía trước, kêu một tiếng: "Cố tiên sinh."
Cố Chính Tắc đứng dưới bóng tối hít một hơi thuốc, chậm rãi cúi đầu soi xét cô qua làn khói, nói: "Xin lỗi, tôi không nhớ tên của cô."
Nếu không nhớ tên cô sao lại tặng hoa cho em trai cô?
Cố Khấu tự mình cũng đã lăn lộn trong cái vòng này được mấy tháng, đối với những lời nói như thế này cũng hiểu được ý tứ phía sau.
Hơn nữa vẻ mặt của anh lạnh nhạt, cũng với người đưa danh thiếp ngày đó giống như hai người khác nhau. Cố Khấu đoán rằng có lẽ chưa từng có cô gái nào cầm danh thiếp của anh mà không tự đi đến bên anh cả.
Cố Khấu da mặt rất mỏng, tự tôn lại tự trọng, từ nhỏ đã được dạy dỗ phải làm một người trong sạch ngay thẳng. Nhưng mà những thứ kia chỉ có vài người trời sinh may mắn mới có thể giữ được, cô lại chờ không được.
Vóc dáng của cô lúc đó cũng chưa có dậy thì xong, cũng không mang giày cao gót, nhón chân cũng không chạm được môi của Cố Chính Tắc, đành vụng về hôn cổ, hầu kết và cằm của anh..
Cho đến khi Cố Chính Tắc hút xong điếu thuốc mới thất thần kêu cô đi lên lầu với anh.
Ngày hôm sau thì mọi chuyện của cô đều được giải quyết ổn thỏa.

⬅ Trước Tiếp ➡