⬅ Trước Tiếp ➡
Những đề tài thảo luận trên bảng tìm kiếm đều liên quan đến kỹ thuật chụp ảnh, một số thám tử mạng còn săn lùng ra được cảnh nền là ở Tước Viên, ngẫu nhiên cũng có mấy người hô hào: "Anh đẹp trai này là ai vậy? Làm chồng em đi anh ơi!"
Vương Thi Giai đang nghe điện thoại xã giao, từ sáng cô ấy đã biết đến chuyện này.
Dương Diệu Nghi đi họp ở bên ngoài, trong công ty đang như rắn mất đầu, làm sự việc bị kéo dài, một cái tin trên bảng tìm kiếm mà từ nãy tới giờ vẫn không gỡ xuống được.
Vương Thi Giai cãi nhau với đồng nghiệp đến miệng khô lưỡi chát, nhìn Cố Khấu giơ chiếc điện thoại đã ngắt máy với vẻ mặt vui sướng, cô chỉ hận không thể một nhát bổ đôi cái cô quỷ gây họa này ra.
Đúng lúc này, Cố Khấu đột nhiên đỏ bừng mặt, quay đầu nói: "Chị Thi Giai, người ta nói em đang yêu?"
Vẻ mặt cô là thục nữ ngây thơ, Vương Thi Giai chỉ hận không thể quát cô như trong tưởng tượng: "Em có bị điếc không?"
Cố Khấu chưa từng say bí tỉ như vậy ở đoàn làm phim, đứng trước máy ảnh cô luôn thả lỏng người để bộc lộ tất cả cảm xúc, nét mặt bừng sáng như ánh lửa cháy rực. Trần Hựu An đang diễn tay đôi với cô có chút kinh ngạc.
Đạo diễn Ngô hô lên: "Bối cảnh dọn dẹp một chút, quay cảnh tiếp theo."
Tổ bối cảnh dọn dẹp các chai rượu và bàn tiệc trên bàn xong lại sắp xếp cảnh trí một lần nữa. Cố Khấu lấy điện thoại đang rung trong túi phục trang ra, nhìn chằm chằm vào dãy số kia nửa ngày, "Hở?"
Bên kia vang lên giọng nói của người đàn ông, "Sao thành ra như vậy?"
Dãy số xa lạ nhưng cô nhận ra giọng nói này, là Cố Chính Tắc đang hỏi chuyện trên bảng tìm kiếm.
Có lẽ là hơi men xông lên não nên Cố Khấu trở nên can đảm hơn ngày thường, không chút kiêng dè nói: "Thì là vậy đó, em không muốn tiếp tục như thế này nữa, em muốn chia tay với anh."
Cố Chính Tắc vẫn giữ giọng bình tĩnh, "Vì lý do gì?"
Nếu đem chuyện của Trương Phồn Vũ và Đỗ Dương ra làm bia đỡ đạn thì cô hèn hạ vô cùng, huống chi, cho dù không có Trương Phồn Vũ và Đỗ Dương thì Cố Khấu đã sớm chán ghét mối quan hệ như thế này. Cho dù tìm lý do gì thì cũng là giả tạo, cô thậm chí còn thầm cảm ơn Trương Phồn Vũ vì đã đá cô đến bước cuối cùng này.
Cố Khấu cứng miệng nói: "Bởi vì em không có thích anh."
Bên kia im lặng vài giây rồi nói, "Được."
Điện thoại ngắt máy trong im lặng, mấy ngày sau cũng không có gọi lại nữa.
Cô vốn biết tính Cố Chính Tắc tự phụ kiêu ngạo, theo tính của anh thì sẽ không bao giờ gọi lại cho cô nữa.
Vấn đề cô rối rắm lâu như vậy nhưng chỉ một hai câu nói mơ hồ trong lúc say rượu đã có thể giải quyết được.
Sau khi tỉnh rượu Cố Khấu mới biết được hành động của mình vĩ đại ra sao, phản ứng đầu tiên là có chút áy náy, cô không nên kéo Lâm Văn Phi xuống nước.
Lâm Văn Phi nói: "Cũng là anh kéo tay em trước mà. Không có gì, cùng lắm thì chúng ta diễn từ giả thành thật."

⬅ Trước Tiếp ➡