⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu đang dự tính sẽ rời đi luôn nhưng vừa mới đứng lên thì có một người đàn ông đi qua lối đi nhỏ hẹp trước mặt cô, suýt chút nữa cô và người đó đã đụng nhau.
Cố Khấu vội vàng lui về phía sau một bước, nói: "Ngài đi trước."
Người đàn ông này đi từ phía trước, giống như bị không khí của hội trường làm cho bí bách nên vừa đi vừa cởi cà vạt, cởi nút áo tây trang, một bước đi ba bậc thang. Bước chân vốn dĩ đã đi nhanh về phía trước, nghe vậy thì đột nhiên ngừng bước lại.
Nam diễn viên trong giới giải trí này cao hơn 1 mét 8 cũng không ít, mấy tháng nay Cố Khấu vì phải ngẩng đầu nói chuyện mà xương cổ muốn đau tới nơi, nhưng người này lại đặc biệt cao, xem chừng nhân tình thế thái đều bị anh dùng ánh mắt từ trên cao này nhìn xuống.
Cố Khấu trong nhất thời không biết anh có ý gì, cho đến khi anh rút ra một tờ danh thiếp từ túi trong của áo khoác: "Tôi là Cố Chính Tắc."
Cố Khấu lập tức rõ ràng -- đối phương cho rằng cô là loại nữ diễn viên treo giá thường gặp trong cái giới này.
Cô không biết ai là Cố Chính Tắc, càng không biết ba chữ "Cố Chính Tắc" có ý nghĩa gì, lúc đó lòng tự tôn hãy còn rất lớn, cảm thấy bản thân vĩnh viễn sẽ không bước chân vào con đường kia, cho nên tuy rằng không trực tiếp từ chối anh, còn lễ phép bắt tay, trả lời "Tôi là Cố Khấu.".
Chờ đến khi ra khỏi hội trường, cô lặp tức xé tấm danh thiếp làm 4 phần rồi ném vào thùng rác.
Sau này cô mới thật sự lãnh hội hai chữ "hối hận" là như thế nào.
Công ty không chịu cho cô ứng lương, nhưng tình huống của Cố Mang lần thứ hai chuyển biến xấu, bệnh viện đã đề nghị chuyện phẫu thuật với cô vài lần, nhắc khéo cho cô biết nếu không nhanh chóng nộp đủ viện phí thì bệnh viện có khả năng sẽ ngưng chữa bệnh cho em trai cô.
Trước đó vì điều kiện chữa bệnh của bệnh viện công bị hạn chế nên cô chuyển Cố Mang sang một bệnh viện tư nhân, chi phí giải phẫu rất cao, cô cũng muốn chấp nhận giải phẫu nhưng sau đó lại kiến nghị phải thay gan cho cậu, mà gan không phải là chỉ cần ra giá thì sẽ có người bán cho cô.
Cố Khấu vò đầu bức tai một hồi lâu ở ngoài cửa phòng bệnh, lần đầu tiên biết được bước đến đường cũng là như thế nào, giá trị đạo đức gì đó càng không đáng một xu.
Bụng cô réo gọi, chắt chiu trong túi còn được vào đồng lẻ, muốn ra ngoài bệnh viện mua một cái bánh bao ăn nhưng vô tình lại gặp được người đàn ông đó ở trước cửa bệnh viện.
Người đó được nhóm lãnh đạo của bệnh viện cung kính đưa ra tận cửa, cúi người ngồi vào trong xe, hiên ngang đi khỏi.
Cố Khấu mờ mịt nhìn chiếc xe chạy đi, mơ hồ cảm thấy chuyện này không phải là trùng hợp.
Một y tá quen biết nhìn thấy cô phát ngốc nên hỏi cô: "Haizz, cô gái à, đi ăn cơm chưa?"
Cô chỉ vào chiếc xe đó, phát hiện ra mình còn không nhớ nổi tên người đó, chỉ nhớ người đó cùng họ Cố với mình, "Cố, Cố.. Cố tiên sinh là gì với bệnh viện của mọi người vậy?"
Y tá cũng không biết ai là Cố tiên sinh.

⬅ Trước Tiếp ➡