⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu vóc dáng cao gầy, vừa trắng vừa thon, đúng là được những tấm lụa mềm mại phủ lên làm da thịt sáng lên như châu ngọc óng ánh, mái tóc dài được búi lên, trên cổ thon thả là vòng cổ phỉ thúy được điêu khắc tinh tế. Tuy rằng viên đá giống như cái thường thấy các lão phật gia mang trong các vở kịch nhưng kiểu dáng lại rất uyển chuyển nhẹ nhàng vòng quanh cái cổ thiên nga mỹ lệ của cô.
Cố Khấu luôn luôn chỉ có bị ghét bỏ, chưa bao giờ được Cố Chính Tắc khen nên trong nhất thời không biết trả lời như thế nào, suy nghĩ nửa ngày, bất chấp tất cả nói: ".. Cảm ơn! Em đói bụng rồi."
Cố Chính Tắc đại khái là thích loại hình tự nhiên hào phóng, Cố Khấu vừa lòi cái đuôi mèo ngốc ra như vậy mà anh lại lần nữa làm như không nghe thấy, nhấc chân ra khỏi thang máy, lúc ngồi xuống cũng không để cô phải kéo ghế.
Cố Khấu một bên ảo não, một bên cúi đầu gặm bánh mì.
Lời của tác giả: Cố Khấu đúng là cô gái có ý tứ như vậy, Cố Chính Tắc đi đâu mà nhặt được cô gái này vậy.
Lời của editor: Anh giả ngu đó, cứ đợi đó cho anh.
Tuy rằng Cố Chính Tắc rất khó hầu hạ, nhưng dù sao cũng là kim chủ thần long thấy đầu không thấy đuôi, cho nên Cố Khấu để tay lên ngực tự hỏi, kỳ thật cô đối với Cố Chính Tắc là tốt nhiều quá nên thấy sao cũng không đủ.
Hai năm trước, Cố Chính Tắc giúp cô lấy được hợp đồng với công ty quản lý, lấy được thù lao đóng phim. Cô dùng số tiền đó để an táng cha mẹ, bảo vệ Cố Mang đang bị bệnh tình đe dọa, tự mình cũng có được một phần sự nghiệp không tồi.
Tuy rằng Cố Chính Tắc đối với cô cũng không có đặc biệt để bụng, nhưng không để bụng cũng có chỗ tốt của không để bụng, ví dụ như tuy rằng một tay Cố Chính Tắc đã giúp cô thu xếp chuyện phẫu thuật của Cố Mang, tìm được lá gan tương thích để ghép cho cậu nhưng sau đó lại tuyệt nhiên không hỏi đến chuyện của Cố Mang
-- đương nhiên Cố Chính Tắc là bởi vì ngại phiền toái nên mới không hỏi, nhưng như vậy tốt ở chỗ cô chưa bao giờ lo lắng Cố Chính Tắc sẽ nói gì đó với Cố Mang.
Cố Mang khi nghỉ vẫn có thể về nhà ở cùng cô, lúc cô nghỉ ngơi cũng có thể trở về cái ổ của mình, có thể tự do tự tại ăn hàng ngủ nướng.
Bất cứ lúc nào Cố Chính Tắc cũng có thể kết thúc mối quan hệ qua đường này, cứ như vậy an bài lại làm người khác cảm thấy ganh tị, nhưng Cố Khấu không có chí lớn, rất cảm kích anh giơ cao đánh khẽ, thầm mong có một ngày mình có thể toàn thây rút lui.
Cô chậm rì rì gặm xong một mẩu bánh mì phết bơ vàng, món khai vị đã được dọn lên, Cố Khấu ăn luôn nửa phần salad, Cố Chính Tắc đem đổi phần bò bít tết của mình cho cô.
Kim chủ muốn làm đại gia, cô đương nhiên sẽ đến hầu hạ, Cố Khấu tận tâm tận lực mà thay kim chủ cắt bò bít tết thành từng phần nhỏ, lại đưa trả cho anh, cúi đầu ăn phần tôm bóc vỏ của mình.

⬅ Trước Tiếp ➡