Đây là nhà ăn ngoài trời nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà thuộc tập đoàn Cố thị, bởi vì còn đang chạy thử nên cũng không mở cửa với khách ngoài, cho nên tương đương với việc anh đã bao hết, Cố Khấu còn tính thả lỏng.
Chỉ là lúc ăn đến món ngọt tráng miệng, đột nhiên có mấy người tới chào hỏi.
Có bốn người tới, Cố Khấu sợ người khác nhận ra nên cúi đầu uống nước trái cây.
Cố Chính Tắc tựa lưng vào ghế ngồi, theo chân bọn họ xã giao vài câu, đối phương đại khái là cấp cao của công ty, rất đúng mực nên không có dò hỏi Cố Khấu, người dẫn đầu chỉ kêu một tiếng "Cố tổng" thì tính là đã chào hỏi xong, một người khác cũng chỉ nói: "Tiểu Cố tổng mời chúng tôi tới thử đồ ăn, không nghĩ tới sẽ may mắn gặp được Cố tổng."
Lại có một người nói: "Gì vậy sếp lớn, buồn nôn muốn chết, ngày hôm qua lúc cậu chơi game mắng tôi là gà mờ sao không gọi tôi là tiểu Cố tổng đi?"
Cố Chính Tắc có một người em trai, Cố Khấu từng nghe nói qua, đại khái chính là người này.
Cô vốn tưởng rằng em trai của Cố Chính Tắc cũng sẽ là một kẻ không khác gì băng sơn cầm thú, không nghĩ tới lại là người như thế này, trong lúc nhất thời nghĩ đến tính khí gia trưởng của Cố Chính Tắc thì cảm thấy có chút buồn cười.
Không nghĩ tới tiểu Cố tổng kia tư duy cũng rất mau lẹ, vừa chặn họng xong giám đốc Hà, đột nhiên dời hỏa lực, hỏi: "Anh, đây là bạn gái anh sao?"
Cố Khấu trong lòng như bị một cơn bão đạn quét qua: Mị cũng nổi tiếng chứ ít gì a!
Cố Chính Tắc chậm rì rì giơ lên ly rượu vang đỏ, không có ý muốn trả lời.
Vậy thì nữ minh tinh không nổi tiếng đành phải ngẩng đầu, tính toán tùy tiện nói vài câu gì đó để đuổi đám người này đi, không nghĩ tới vừa ngẩng đầu, nhìn thấy trước mặt bốn người, thiếu chút nữa bị nước trái cây không kịp nuốt xuống làm sặc chết
-- Cô căn bản còn chưa kịp xem tiểu Cố tổng vuông tròn méo ra sao, bởi vì cái người nãy giờ vẫn chưa nói chuyện chính là người cô vừa mới gặp hôm nay, Lâm Văn Phi!
Lâm Văn Phi cũng không nghĩ tới sẽ gặp lại cô ở chỗ này, ngạc nhiên nhìn chằm chằm cô, ".. Cố Khấu? Vừa rồi không phải em nói muốn bắt kịp chuyến bay về thành phố T sao?"
Lâm Văn Phi thoạt nhìn đáng tin cậy, nhưng chỉ cần nửa câu nói đã đem Cố Khấu bán hết.
Cô bị nước chanh dây làm sặc đến mặt đỏ bừng, ngượng ngùng nói với Cố Chính Tắc một câu "Xin lỗi", đứng dậy chạy đi toilet, ở trên bồn rửa tay ho sặc sụa, chờ đến khi bình tĩnh trở lại, ngược lại không dám đi ra ngoài.
So với Cố Chính Tắc, cô càng sợ Lâm Văn Phi.
Cố Chính Tắc căn bản không thèm để ý, nhưng Lâm Văn Phi thông minh, nhất định liếc mắt một cái sẽ nhìn ra cô kỳ lạ. Anh sẽ nghĩ Cố Khấu là người như thế nào?
Cố Khấu muốn chính mình dám làm dám chịu, vẫn luôn cho rằng mình có thể không sợ ánh mắt của người khác, thì ra vẫn làm không được.