Cố Chính Tắc nhíu mày, ngước mắt lên từ trên tập văn kiện, "Hoảng cái gì?"
Cố Khấu lại nghĩ tới thời điểm vừa mới bắt đầu, khi đó cô sợ Cố Chính Tắc đến chết, nhưng lại không thể không theo, áp lực lớn đến mức mất ngủ, ở phim trường mệt rã rời, lại lén tự nhéo mình để duy trì tỉnh táo, nhéo đến toàn bộ cánh tay đều là dấu bầm.
Có một lần Dương Diệu Nghi bắt gặp, cứ cách vài ngày đều dặn dò cô: "Đừng làm giống như đứa con nít, chững chạc lên, bằng không Cố tổng nhìn em sẽ cảm thấy phiền phức. Em chưa ăn thịt heo cũng phải nhìn thấy con heo nó đi như thế nào chứ."
Cũng may Cố Khấu hiện tại đã theo thói quen thành tự nhiên, mở miệng là có thể nói dối.
Dù sao Cố Chính Tắc cũng không để bụng chuyện cô rốt cuộc là gặp mưa hay là gặp lại mối tình đầu, chỉ cần không làm ảnh hưởng tới mặt mũi là được.
Cô cười hì hì nói: "Anh tới đón em, em rất vui."
Cố Chính Tắc cho rằng cô nói lời vô nghĩa, "Ừ" một tiếng rồi tiếp tục cúi đầu ký tên lên văn kiện.
Cố Khấu luôn luôn không hỏi anh sắp xếp như thế nào, Cố Chính Tắc ngược lại chủ động mở miệng: "Có một nhà hàng mới mở, dẫn em đi ăn thử một lần."
Anh để văn kiện đã ký tên qua một bên, Cố Khấu sợ áo khoác của mình ướt sẽ làm dơ văn kiện, vội vàng kéo góc áo ra, nịnh nọt nói: "Cố tiên sinh cẩn thận."
Cố Chính Tắc tức giận trừng liếc mắt nhìn cô một cái, đại khái cảm thấy cô giống như con chim bị mưa làm ướt lông, không chừa chút mặt mũi nào cho anh, chờ đến xe khi dừng lại, lập tức dẫn Cố Khấu lên văn phòng của mình, dặn dò trợ lý đi lấy quần áo cho cô thay.
Trợ lý biết số đo của Cố Khấu, nên rất nhanh đã mang theo một lô quần áo mới, "Cố tiểu thư, cô chọn xem, nếu không hài lòng, chúng ta lại lấy cái khác."
Cố Khấu tự mình mua quần áo thì đều là áo thun, áo hoodie, quần jean, đối với mấy dạng váy lễ phục diễm lệ này thật ra không có khái niệm gì cả, nhưng cô cũng cân nhắc theo khẩu vị của Cố Chính Tắc, chỉ vào một bộ váy bằng lụa có hoa li ti, "Cái này thế nào?"
Cố Chính Tắc luôn luôn rất bắt bẻ, hiện tại vắt đôi chân dài ngồi trên sô pha xem hợp đồng, một bên gọi điện thoại một bên vội vàng xem một cái, tùy tiện lấy bút đánh dấu một chút.
Trợ lý biết đây là có ý đồng ý, đem chỗ quần áo còn lại đẩy xuống, nhanh chóng cầm giày và trang sức phối hợp vào cho cô, nhẹ giọng kêu Cố Khấu chọn lựa.
Cố Khấu cảm thấy áp lực như bị núi đè, ăn một bữa cơm bất quá một giờ, lại phải tốn hai giờ chọn quần áo, cố gắng nhẫn nại chọn cả nửa ngày, đầu cũng muốn ong ra.
Cuối cùng, thời điểm cô bước vào thang máy lên nhà hàng cùng Cố Chính Tắc, bụng muốn dán vào lưng, Cố Chính Tắc ngược lại như đang cưỡi ngựa xem hoa, liếc mắt đánh giá cô qua mặt kính trong thang máy, hiếm lắm mới mở miệng khen được một câu: "Không tồi."