⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu muốn cười mà cười không được, từ sau chuyện lần trước cô đã giảm bớt công việc hơn rất nhiều, một năm chỉ nhận diễn một bộ, dành ra mấy tháng ở trong nhà nên đã lâu rồi hai mẹ con chưa phải chia xa lần nào. Tới lúc đưa cậu nhóc lên xe của trường, nhìn con mình đội nón vàng nhảy nhót trong đám học sinh mà lòng bỗng nhiên dâng trào tình mẫu tử, kéo tay áo của Cố Chính Tắc, ".. Anh có khăn giấy không?"
Cố Chính Tắc không thể hiểu được giọt nước mắt đong đầy tình mẹ này của cô, kéo cô ngược trở về xe, lấy khăn giấy, "Có gì mà khóc? Con chỉ đi có một ngày rưỡi thôi mà."
Cố Khấu khoa chân múa tay, "Anh không thấy sao? Con thấp hơn người khác nhiều như vậy! Lỡ bị học sinh lớp 2 bắt nạt thì làm sao bây giờ?"
"Nó không bắt nạt người khác thì thôi. Hơn nữa chỉ đi có một ngày rưỡi thôi mà."
Cố Khấu nước mắt lưng tròng liếc nhìn anh một cái, "Con mình đâu có .. Thôi được, em không nói nhiều với anh nữa."
Đúng thật là không có cách nào nhiều lời với anh được. Cố Khấu là sinh mổ, trong lúc ở cữ không cẩn thận để bị cảm, ngay cả ho khan cũng rất đau, thành ra có nhiều khi anh rất căm ghét đứa đang quấn tã đó. Nhưng mà con cũng không làm chuyện gì sai, tính cách còn rất giống Cố Khấu, anh giống như là nhìn thấy một phiên bản khác của Cố Khấu trưởng thành.
Trong vấn đề nuôi dạy con, tuy rằng Cố Chính Tắc làm được rất nhiều nhưng rõ ràng anh không có cách nào hơn được tình cảm của Cố Khấu dành cho con.
Anh không bao giờ có thể thích một ai khác hơn Cố Khấu được.
Thành thị về đêm ồn ào náo nhiệt, anh còn đưa Cố Khấu đến nhà hàng nhỏ nằm trong con hẻm năm đó. Lân lắm rồi không đến ăn nên không biết rằng nơi đây đã đổi chủ rồi, tuy rằng mùi vị vẫn ngon như cũ nhưng khẩu vị lại không còn giống như trước kia nữa, ngay cả món tráng miệng tặng kèm cũng rất khác, là một cái bánh bọc đường hình đầu mèo, nhìn rất đáng yêu. Cố Khấu ngắm cả nửa ngày cũng không nỡ ăn, bị Cố Chính Tắc một muỗng cắt ngang. Cô gấp gáp, "Anh tàn nhẫn quá đi!"
Cố Chính Tắc không có chút tình thú nào, "Ăn nhanh đi, lớp phía trên sắp chảy hết rồi kìa."
Cố Khấu nói: "Em còn muốn để dành mang về cho Tiểu Bạch mà."
Cố Chính Tắc nhìn cô. Vài giây sau, cô mới chợt nhớ ra Cố Bạch đã đi tập huấn, chậm rãi "A" một tiếng, "Em quên mất.."
Cố Chính Tắc đưa cho cô một cái hộp.
Cố Khấu ngây ngô nhận lấy, nhìn vào trong thì phát hiện trong đó là một sợi dây chuyền, mặt dây có hình một nhánh cây nhỏ, thiết kế rất tinh xảo, nhìn rất quen mắt.
Cô đeo sợi dây chuyền lên cổ, vừa ăn mì vừa suy nghĩ cả nửa ngày, đột nhiên gõ trán mình, "Em quên mất!"
Hôm nay là đêm Giáng Sinh, ngày mai là kỷ niệm kết hôn, đã bảy năm rồi.
Cố Chính Tắc không giải thích được sao cô lại ngây ngốc như vậy được, lắc lắc đầu tiếp tục ăn cơm.

⬅ Trước Tiếp ➡