⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu ngượng ngùng, trước khi lên xe thì giống như kẹo mạch nha ôm lấy eo anh, "Ây da, anh đừng giận mà, anh có giận cũng đâu thể làm gì được em, cho nên mấy chuyện tức giận thừa thãi này anh không cần tốn sức vào nó."
Cố Chính Tắc không biết nên khóc hay nên cười, "Không biết em còn theo chủ nghĩa thực dụng như vậy đấy."
Hai người đều uống chút rượu, tài xế đưa cho hai người một hộp kẹo cao su giải rượu, Cố Khấu vừa ăn từng viên một vừa cân nhắc đến Cố Chính Tắc ở bên cạnh.
Hôm nay anh có cuộc họp nên vẫn còn mặc nguyên bộ đồ tây màu xanh biển, ngay cả cái gọng kính màu bạc trên mắt cũng chưa tháo xuống, nhìn qua vừa văn nhã vừa lạnh lùng, giống như trong vòng ngàn mét đừng có mà bén mảng lại gần, vẫn giống y như trước đây.
Cô ỷ vào việc ghế sau ánh sáng kém, hơn nữa áo khoác nhung màu đen của cô lại đắp trên ghế, nhìn tới nhìn lui, bàn tay nhỏ lại không yên phận thò qua ở dưới áo khoác.
Giống như có dòng điện chạy dọc theo cột sống, Cố Chính Tắc đè tay cô lại, hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái. Mà Cố Khấu lại không biết xấu hổ cong mắt lên cười, "Anh nhìn em làm gì?" Ngón tay còn nghịch ngợm, trườn dọc xuống phần giữa hai chân anh, thứ im lìm bỗng dần dần có tri giác, từ từ cương cứng lên.
Cố Chính Tắc hít một hơi thật sâu, nói bóng gió hòng nhắc nhở cô: "Anh thấy em thiếu đòn rồi đó."
Nơi này cách nhà còn xa, Cố Khấu không có sợ hãi, "Bạo lực gia đình là phạm pháp, anh nói chuyện cẩn thận chút đi."
Cố Chính Tắc vậy mà không thèm đôi co lòng vòng với cô, buông tay cô ra, dứt khoác nói với tài xế phía trước, "Đến ngã tư phía trước rẽ trái rồi dừng xe."
Anh khoác kỹ áo khoác, che khuất chỗ nhô lên, đứng dậy kéo tay Cố Khấu xuống xe.
Thành phố này thay đổi từng ngày, ngay cả người địa phương không cẩn thận vài ngày đã biến thành kẻ mù đường, Cố Khấu bị anh kéo thẳng đến phía dưới chung cư mới nhận ra đây là bên dưới của căn chung cư mà cô từng thuê -- căn chung cư này đã sớm bị hai người mua lại, bởi vì cô rất thích hoàng hôn ở đây.
Cố Khấu vốn chỉ nghĩ đường về nhà xa xôi nên trêu chọc anh một chút, không nghĩ được thì ra xe đang ở cách căn chung cư nhỏ chỉ có một con đường, đúng là tự mình đào hố chôn mình.
Cô quay đầu muốn chạy nhưng bị Cố Chính Tắc xách cổ áo lại. Cùng anh chào hỏi đôi vợ chồng hàng xóm, "Chào chú, chào dì."
Dì hàng xóm rất ngạc nhiên, "Hai vợ chồng Tiểu Cố về đấy à? Hai đứa chắc bận lắm nhỉ?"
Cố Khấu lắp bắp, sợ người khác phát hiện dáng vẻ đang chống trời của Cố Chính Tắc, "Vẫn, vẫn ổn.."
Cố Chính Tắc vẫn bình tĩnh như cũ, "Bọn cháu về lấy vài thứ."
Hai cặp vợ chồng cùng nhau lên lầu làm cho hành lang trở nên vô cùng náo nhiệt. Chú hàng xóm vì leo cầu thang mà trên trán đổ đầy mồ hôi, nói: "Tiểu Cố à, chú và dì mấy ngày trước có xem được phim điện ảnh của con, tên gì nhỉ, bộ phim 3D ấy.. 《 sơn hải 》!"

⬅ Trước Tiếp ➡