⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ôm Cố Bạch đi lên xe, cả người cậu nhóc toàn là cát, trong miệng cũng có cát, còn ngồi trên ghế xe "phì phì" phun cát trong miệng ra, "Mẹ ơi, sao bọn họ lại nói cái tên Bảo Bảo rất mất mặt vậy?"
Cố Khấu và Cố Chính Tắc liếc nhìn nhau. Cô rất căng thẳng, sợ bại lộ ra chuyện ngu ngốc mà bản thân đã làm năm đó, nhanh chóng nói: "Con nghe nhầm rồi. Lát nữa mẹ dẫn con đi ăn xiên thịt dê được không? Có chú đầu bếp ở gần đoàn phim làm món đó ăn ngon nhức nách luôn."
Vậy nhưng Cố Bạch vẫn không chịu bỏ qua đề tài này: "Con mới có 6 tuổi, còn chưa có lãng tai đâu, con không có nghe nhầm."
Cái thằng nhóc tinh quái này đúng là làm người ta sầu chết được, Cố Chính Tắc cắt ngang lời nhóc: "Bảo Bảo, không phải con nói có chuyện muốn nói với mẹ sao?"
Cố Khấu vẫn luôn cảm thấy cách mà Cố Chính Tắc dẫn theo một đứa nhóc rất chi là buồn cười, anh không phải là người nhẫn nại, nếu đổi Cố Bạch thành Cố Bác Diễn thì có khả năng đã đánh cho gãy mất ba cây chổi lông gà, nhưng Cố Bạch đã lớn đến như vậy mà Cố Chính Tắc vẫn chưa làm lung lay một đầu ngón tay của con. Còn có mấy lần ở trước mặt các vị lãnh đạo cấp cao của công ty, không chút kiêng dè mà gọi con là "Bảo Bảo".
Ngay cả lúc anh nói mấy lời đó với con ở nhà trẻ cũng là bình tâm tĩnh khí, bây giờ lại dùng phong độ triết học thâm sâu của người huấn luyện mấy con cún, mà vi diệu nhất chính là Cố Bạch còn rất nghe lời anh.
Trong lòng cô thầm cười một lượt, giả vờ hỏi: "Phải không? Bảo Bảo muốn nói gì với mẹ?"
Đôi mắt to tròn đen láy của Cố Bạch khẽ chớp một chút, đột nhiên thò mặt qua chỗ cô rồi hôn "bẹp" lên mặt cô một cái, sau đó lại làm như không có gì mà lau nước bọt dính trên mặt cô, thật thà thẳng thắng, không lòng vòng, nói trực tiếp: "Mẹ ơi, con yêu mẹ!"
Trạng thái ngây thơ hồn nhiên này của Cố Bạch không duy trì được bao lâu, bởi vì nhóc đã nhanh chóng học tiểu học, hơn nữa ở tiểu học mở mang kiến thức, có một ngày nhóc trở về nhà, vừa vào cửa đã hỏi: "Chú nhỏ, tên .. tên cúng cơm của con là do ai đặt vậy?"
Cố Bác Diễn không dám nói bừa, "Dù sao cũng không phải do chú và thím của con đặt! Có một số chuyện con không nhất thiết phải hỏi chú thì cố gắng đừng có hỏi nhá! Chú chỉ là người qua đường thôi."
Cố Bạch ảo não gật đầu, trở về phòng làm bài tập.
Trong máu của nhóc có chảy thành phần của một học sinh ưu tú nên thành tích rất tốt, mới học lớp một mà thầy cô ở trường đã gọi điện cho ba mẹ của nhóc, nói muốn đặt cách dẫn nhóc đến tham dự đợt tập huấn của trường.
Cố Bạch vỗ ngực, vô cùng kiêu ngạo, "Sao lại không đi chứ? Chỉ có học sinh lớp 2 mới được tham gia mà! Chỉ có mình con là học sinh lớp 1 nên con phải vì khối lớp 1 làm con chiên đầu đàn! Để xem còn đứa lớp 2 nào dám xem thường lớp 1 là đám vắt mũi chưa sạch nữa hay không!"

⬅ Trước Tiếp ➡