⬅ Trước Tiếp ➡
Trước kia cậu nhỏ thường hay đưa Cố Bạch đến đoàn phim tìm mẹ, thường là thời gian không kịp, lúc đến nơi đã là đêm khuya, mẹ thường hay đọc kịch bản sẽ lén chuồn ra ngoài đưa bọn họ đi ăn cái gì đó.
Cố Bạch nghiêng đầu. Bây giờ cậu nhỏ đã ra nước ngoài du học.
Cố Bạch thật sự đã lâu rồi chưa gặp mẹ.
Ba nhóc nói: "Lần sau khi con nhớ mẹ thì có thể nói với ba, ba đưa con đi tìm mẹ."
Cố Bạch vội vàng gật đầu. Cố Chính Tắc quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện ra huyết thống thật sự là một thứ thần kỳ, tư thế gật đầu của cậu nhóc và Cố Khấu giống như như đúc.
Đoàn phim 'Đại lộ số 7' gần đây đang đóng đô ở một sa mạc nhỏ ở ngoại ô, chạng vạng có gió lớn, xa xa còn có thể nhìn thấy một đám người đang vật lộn với cảnh gió cát để ghi hình được bối cảnh này, vừa có giàn giáo, vừa có dây thép, vừa phải xoay vòng còn phải đánh đấm trên mấy tấm ván cao cao chưa được sơn phết, vừa nhìn qua là một cảnh hỗn độn, có ba bốn người bọc kín mít, cuốn kịch bản thành một cuộn giấy đứng trên giàn giáo cao cao dùng bộ đàm chỉ huy xếp cảnh, nhìn một hồi, Cố Bạch mới phát hiện ra hậu trường vậy mà lại rất gọn gàng.
Nhóc giương khóe miệng ở trong xe nhìn ngắm một hồi, "Mẹ ở đâu vậy ạ?"
Đứng trong gió cát nên cao thấp mập ốm gì cũng không phân biệt được, Cố Chính Tắc thật tình: "Không biết nữa."
Cố Bạch đẩy cửa xe ra nhảy xuống, đi trong gió cát đến gần phim trường.
Một người cúi đầu nhìn cậu nhóc cả nửa buổi, "Sao lại có con nít ở đây? Không nói tiếng nào còn tưởng là mô hình. Con nhà ai bỏ ở đây vậy?"
Cố Bạch vội vàng nói: "Cháu có người muốn tìm, cháu tìm mẹ cháu."
Người kia lớn giọng hô lên giúp nhóc tìm mẹ: "Cái mô hình di động này muốn tìm mẹ. Ai là mẹ cháu nó vậy?"
Tiếng gió rít gào, còn pha lẫn tiếng quạt gió, Cố Bạch sợ người đó không nghe thấy nên hô to: "Mẹ cháu tên là Cố Khấu."
Người đó sửng sốt một chút, mắt thường cũng có thể phát hiện ra người đó ưỡn thẳng lưng lên, giọng có chút nghiêm nghị: "Ai da, nhóc là con của cô Cố à? Vậy cháu đợi một lát. Được rồi, nhóc qua đây, chú sợ cháu bị cát vùi mất."
Cố Bạch khó khăn nhấc từng bước chân theo người đó, đi được một lúc, một người mặc đồ hóa trang nhảy xuống từ trên giàn giáo cao, tháo khăn quàng cổ xuống trùm lên đầu nhóc, ôm lấy gương mặt nhỏ của nhóc rồi thoáng ngạc nhiên, buột miệng nói: "Bảo Bảo?"
Cố Bạch không biết như thế nào khi nghe Cố Khấu gọi nhóc là "Bảo Bảo", hơn nữa nhóc còn phát hiện Cố Khấu chính là lão đại cầm bộ đàm chỉ huy toàn hiện trường, miệng thì đơ vậy nhưng trong bụng cười như hoa nở. Thế nhưng người bên cạnh hình như rất có dị nghị với cái tên này: "Sao cô lại gọi con mình là Bảo Bảo vậy? Là ai đặt cái tên mất mặt này vậy? Bộ có thù với trẻ con à?"
Cố Khấu đỏ mặt, " .. Mọi người nghe lầm rồi!"

⬅ Trước Tiếp ➡