Hai chị em bọn họ chỉ cần sáp lại thế nào cũng bày ra trò xấu, Cố Chính Tắc đã quen nên không nói gì, cũng không để bụng, tiếp tục nói chuyện điện thoại với bên kia: "Không cần suy xét đến ngân sách dự toán vì sớm muộn khoản tiền này cũng phải chi ra. Sau này nếu có vấn đề liên quan cứ trực tiếp báo cáo với tôi."
Dì Khổng bưng thức ăn vào, thấy vậy mới hỏi: "Mợ cả và em trai nhỏ có chuyện gì vậy?"
Cố Bác Diễn nhún vai, Cố Mang chỉ vào bụng của Cố Khấu nói: "Vừa rồi cái đó của chị.. Có phải là em bé đang đạp chị hay không?"
Cố Bác Diễn "woa" một tiếng, dì Khổng cũng rất hưng phấn, nói tiếp: "Vậy thì phải nghỉ ngơi cho thật tốt, còn nữ, phải nhớ đến bệnh viện kiểm tra nữa."
Cố Chính Tắc vẫn luôn cầm điện thoại, đôi mắt không chút cảm xúc nào nhìn Cố Khấu đang cười ngây ngô, qua hơn nửa ngày cũng chưa mở miệng.
Người ở bên kia điện thoại bắt đầu nóng lòng, liên tiếp kêu mấy tiếng "Cố tổng" anh mới lấy lại tinh thần, đến thư phòng, "Cậu nói tiếp đi."
Cố Mang nói xấu Cố Chính Tắc với chị gái: "Sao anh rể lại không có phản ứng gì vậy? Là chương trình AI không có cảm xúc gì sao?"
Cố Khấu vỗ đầu em trai một cái: "Là anh rể của em đó, chuột tay còn to hơn cả quả bóng rổ, trên bụng có 88 múi, một lần đánh em được 10 cái, tốt nhất em nên tôn trọng anh ấy chút đi."
Cố Mang hậm hực, "Được, hai người là người một nhà, chỉ có mình em là người ngoài, được chưa?"
Bây giờ Cố Khấu đang ỷ vào chuyện không ai dám đánh cô nên bắt đầu giở thói bạo lực, không chút do dự vỗ lên đầu em trai thêm cái nữa, "Em độc mồm độc miệng như vậy chị sẽ không cho con chị tiếp xúc với em đâu. Mau đỡ chị đứng lên, chị đói chết rồi."
Khi thẳng nam lên tiếng
Mang thai càng lớn tháng Cố Khấu càng cảm thấy bản thân đã biến thành một con quái vật khổng lồ, cơm nước xong xuôi đã bắt đầu hậm hực, cô sợ bản thân mình sẽ sinh ra một con Godzilla mini.
Hơn nữa, rõ ràng cô không có làm gì nhưng lại mệt đến mức tay nâng không nổi, đến cả việc tắm rửa cũng phải do Cố Chính Tắc hỗ trợ.
Cô nhìn bản thân trong gương, tay chân trở nên mượt mà hơn so với lúc trước, ngực và mông cũng nảy nở hơn rất nhiều, bụng không biết sao mà lại to như thế, cả người sưng vù như biến thành một người khác, cẳng chân vừa nhấn vào đã trũng xuống (do phù thũng).
Cô rất chán ghét bản thân mình, bụm mặt lại không muốn đối mặt với khoảng thời gian mang thai xấu xí này của mình, "Anh ra ngoài đi, em có thể tự tắm được."
Cố Chính Tắc cởi sạch quần áo của cô, để cô đứng trên tấm thảm chống trượt trong phòng tắm, "Đừng làm rộn, tắm nhanh rồi ra nào."
Cố Khấu không nói tiếng nào muốn để anh nhanh chóng tắm giúp mình cho xong, để cô có thể mặc quần áo tiếp tục trốn tránh hiện thực. Cố Chính Tắc sợ cô thiếu oxy, cũng không dám để cô ở trong phòng tắm quá lâu, nên nhanh chóng lau khô tóc cô, "Mau đi mặc quần áo."