Cố Khấu ậm ừ một tiếng rồi nhanh chóng ra khỏi phòng tắm, lấy áo ngủ ra thay, chạy đến bàn trang điểm lấy máy sấy khô tóc rồi nhanh chóng chui vào chăn, nhưng không ngờ cô vẫn bị Cố Chính Tắc lôi ra.
Anh vén áo ngủ của cô lên, bàn tay cẩn thận áp lên cái bụng tròn trịa của cô, cả nửa ngày tìm tòi nghiên cứu nhưng không được gì, tinh thần bất mãn như muốn mắng cho bé con này lần đầu tiên máy thai mà không đợi ba nó cảm nhận, hung hăng hỏi: "Thật sự nhúc nhích sao?"
Cố Khấu còn nhớ rõ lúc đó là anh muốn cô bỏ con, nên theo bản năng né tránh, "Không phải anh không thích Bảo Bảo sao?"
Cố Chính Tắc không trả lời, áp lỗ tai lên bụng cô. Bụng cô rất ấm, làn da căng cứng, anh vẫn còn nhớ eo cô trước đây thon nhỏ bao nhiêu mà bây giờ một phần da đã bị căng ra hết cỡ như vậy, cảm giác không thể tưởng tượng được.
Bác sĩ Lý có nói lúc đầu tử cung phụ nữ cũng chỉ nhỏ giống như một quả lê nên anh khó tưởng tượng ra được bên trong đó sẽ dần dần nuôi dưỡng ra một bé con nhảy nhót tung tăng, điểm này đã rất thần kỳ rồi.
Anh áp tai lên bụng cô nghe một hồi lâu, tay đặt lên bụng cô. Động tác này của anh làm cho Cố Khấu nhận ra anh đã phát hiện ra cái vòng eo phì nhiêu này của mình rồi. Cố Khấu có chút căng thẳng, "Được rồi, anh không cần nghe, Bảo Bảo ngủ rồi, hôm nay con không nhúc nhích nữa."
Cô kéo tay anh ra, kéo áo ngủ xuống che bụng lại.
Cố Chính Tắc véo mặt cô một cái, "Sao hôm nay em cứ luôn trốn vậy?"
Vẻ mặt Cố Khấu ấm ức, quay đầu đi không nhìn anh, "Em rất xấu."
Cố Chính Tắc nói: "Em rất xinh đẹp."
Cố Khấu tin tưởng vào những gì chính mắt mình nhìn thấy nên có quỷ mới tin lời an ủi dành cho thai phụ của anh, trong lòng tràn đầy phiền muộn, tắt đèn bàn đi, "Xinh đẹp cái nỗi gì, ngủ ngủ."
Mới 8 giờ, Cố Chính Tắc không cho cô ngủ, nếu không sáng sớm ngày mai cô tỉnh dậy sẽ lại khó chịu.
Anh mở đèn lên, "Chỗ nào không xinh đẹp?"
Cố Khấu lấy chăn che mặt lại, vốn dĩ cảm xúc của cô đã vui buồn thất thường, bị anh hỏi tới hỏi lui như vậy nên có chút bực bội, ".. Ba tháng là được rồi, bây giờ đã hơn năm tháng, mà anh.. Được rồi, em đã hiểu, em như thế này, không phải lỗi ở anh. Được, anh đừng có nhìn em, em, muốn đi ngủ."
Mất cả nửa ngày Cố Chính Tắc mới hiểu ra cô có ý gì, bình tâm tĩnh khí kéo tay cô sờ phía dưới của mình, "Em hiểu cái gì chứ?"
Anh kéo tay cô vào trong khăn tắm của mình, dưới bàn tay là một thứ vừa cứng ngắt vừa nóng kinh người, buổi sáng ngày hôm qua Cố Khấu mới lĩnh hội được kích cỡ của cái thứ đó nhưng vẫn bị dọa sợ, "Anh, anh .."
Anh chiếm thế thượng phong, hùng hổ dọa cô: "Anh cái gì? Là chính em nói anh không thể làm chuyện đó với phụ nữ có thai mà."
Cố Khấu rút tay lại, vùi mặt vào gối đầu, "Tại sao lại anh muốn nhịn? Hơn nữa không phải là em thật sự không được .. Tuy rằng em khó coi, nhưng vẫn là .. Được rồi, mà em đang nói cái gì vậy chứ .."