⬅ Trước Tiếp ➡
Chờ lúc đèn đỏ, Cố Chính Tắc nghe điện thoại, Cố Mang mới biết được đầu bên kia là bác sĩ Lý, đại khái là hỏi thăm tình huống định kỳ của Cố Khấu.
Bác sĩ Lý dong dài một hồi, Cố Chính Tắc nói: "Mấy hôm trước cô ấy có chút cảm mạo, còn ho khan. Hoàn toàn không thể uống thuốc được sao?"
Bác sĩ Lý nói gì đó, thấy anh tán thành, cuối cùng hỏi thêm: "Có thể ăn hồ lô ngào đường được không?"
Có lẽ bác sĩ Lý nói được, anh ngắt điện thoại, thuận miệng hỏi Cố Mang: "Chỗ nào có bán hồ lô ngào đường?"
"Hồ lô ngào đường?" Chỉ có quái thú Cố Khấu đang mang thai kia thích ăn, nhưng bốn chữ này từ trong miệng anh phát ra lại rất buồn cười.
Cố Mang không nói gì, Cố Chính Tắc chọt nhớ ra cậu em vợ này đang đóng giả người Mỹ trầm lặng nên lấy điện thoại ra gọi cho thư ký Lưu. Còn chưa kịp quay số thì Cố Mang đột nhiên nói: "Em biết, ở trước cửa trung tâm thương mại phía trước có bán."
Sau khi đậu xe xong xuôi, Cố Mang cùng anh đi mua đồ ăn vặt cho thai phụ.
Hồ lô ngào đường có rất nhiều loại, Cố Chính Tắc đang phân vân lựa chọn làm cho Cố Mang không khỏi nghi ngờ người này thậm chí còn không biết hồ lô ngào đường tròn méo ra sao, nên dứt khoát quyết định thay anh rể: "Chị ấy thích nhân nếp và nhân đậu."
Cố Chính Tắc lấy thêm một túi hạt dẻ ngào đường, tiện tay đưa cho Cố Mang xem như quà đáp lễ.
Cố Mang ôm túi giấy, miệng nhai không ngừng như con sóc.
Xe vừa đậu vào trong gara, anh đã giơ cao túi hồ lô ngào đường lên cảnh báo trước cho Cố Khấu: "Anh rể nói, chị không được ăn nhiều, nhiều nhất là bốn viên, còn lại là của em."
Cậu em này vẫn giống ba phải giống như mấy ngọn cỏ đầu tường, Cố Khấu không bất ngờ khi lần này cậu bị Cố Chính Tắc thu mua, vui vẻ hớn hở ăn xong bốn viên hồ lô ngào đường rồi nằm yên trên sô pha nhắm mắt dưỡng thần.
Cố Mang đang muốn cho viên hồ lô vào miệng thì bị chị mình vỗ cho mấy cái: ".. Nó! Nhúc nhích!"
Cố Mang giật mình, thiếu chút nữa cắn lưỡi chết toi, quay đầu lại giận dữ hét lớn với chị mình: "Chị làm gì thế!"
Cố Khấu kích động đến mức đỏ cả mặt, kéo đầu em mình lại gần cái bụng tròn vo, miệng không ngừng lặp lại, "Nhúc nhích! Là nó..
Mới đầu Cố Mang còn không hiểu mô tê gì, cho đến khi một bên mặt cảm nhận được bên dưới lớp da bụng của chị mình đang cử động, giống như có một cái nắm tay nhỏ đang đẩy vào mặt cậu, cũng có thể là cái chân nhỏ đang đạp cậu..
Nói tóm lại cảm giác này quá kỳ diệu, bây giờ trên thế giới này đã có thêm một người khác có cùng dòng máu với cậu rồi.
Cố Chính Tắc và Cố Bác Diễn hút xong điếu thuốc ở ngoài ban công thì quay lại, nhìn thấy hai người trên sô pha đang thậm thò mờ ám gì đó với nhau, ánh mắt có chút chột dạ, như đang đắm chìm trong sự vui sướng mông lung, hai gương mặt nhỏ ngây ngô cười như đứa trẻ.
Cố Bác Diễn khịt mũi: "Anh à, nhà mình biến thành cái ổ ngốc từ khi nào vậy?"

⬅ Trước Tiếp ➡