Đột nhiên trong lòng cô nảy ra chút dự cảm. Cố Chính Tắc cần thư ký Lưu thì tại sao phải để thư ký Lưu đi theo cô, có lẽ Thịnh Dư Minh sợ cô là người không đáng tin cậy nên mới phải cất công một chuyến đến đây, có lẽ do Cố Chính Tắc bận rộn nên quên mất công việc sắp xếp cho thư ký Lưu, lúc này cần người nên kêu người trở về.
Cổ họng cô có hơi đau, trong lòng hiểu rõ không có chuyện gì chính là tốt nhất, nếu có việc chỉ cần thử lão Lý là có thể rút dây động rừng nhưng không chắc cô có thể gánh vác nổi trách nhiệm. Lão Lý ngồi ở ghế bên cạnh cô, cô vội nói: "Tôi muốn đi vệ sinh."
Cách thời gian cất cánh còn sớm nên lão Lý đi theo cô xuống máy bay, nói: "Để tôi cầm đồ giúp cô."
Cô nói: "Không cần.."
Lão Lý nhìn vào mắt cô rồi lặp lại lần nữa: "Để tôi cầm giúp cô, đừng làm dơ."
Đương nhiên lão Lý đã phát hiện ra chuyện cô đang nghi ngờ ông. Cố Khấu cắn môi, vẫn đưa giỏ xách cho ông ta.
Cô ở trong buồng vệ sinh chật hẹp lo lắng bất an một hồi lâu, rốt cuộc cũng nghe được bên ngoài có người, đẩy cửa ra, bên ngoài là một người mẹ trẻ đang đặt đứa bé xuống chỗ thay tã, đứa bé không quen được với hành trình di chuyển dài nên sắc mặt tái nhợt, nôn trớ hết thức ăn ra ngoài. Mùi thức ăn bị nôn ra không dễ ngửi chút nào, từ nhỏ Cố Khấu dã sợ hãi mùi vị này nên vừa ngửi thấy đã muốn nôn, vọt tới trước bồn cầu nôn ra hết thức ăn bữa sáng còn chưa kịp tiêu hóa hết.
Người mẹ trẻ đó rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, "Có phải cô cảm thấy không thoải mái hay không? Có cần kiểm tra một chút không?"
Cố Khấu nắm lấy cổ tay của cô ấy: "Tôi có thể mượn điện thoại của cô một chút được không?"
Đúng là ngoài dự đoán, người mẹ trẻ đó nhận ra Cố Khấu là một diễn viên nhỏ nên trực tiếp bỏ qua bước nghi ngờ cô là kẻ lừa đảo mà hào phóng đưa điện thoại cho cô mượn.
Cô Khấu không rảnh nhiều lời, trực tiếp gọi vào số máy của Cố Chính Tắc nhưng có lẽ anh đang họp nên không nghe được.
Người mẹ trẻ ôm đưa bé đi rồi, Cố Khấu ở trong nhà vệ sinh vò đầu bứt tóc, không biết nên làm cái gì bây giờ.
Lão Lý bước thẳng vào trong, "Phu nhân."
Cố Khấu muốn né tránh ông ta chạy ra ngoài: "Ông đừng chạm vào tôi."
Lão Lý nhanh chóng bước lại gần, dùng tay che mũi miệng cô lại. Trong lòng bàn tay của ông ta là một cái khăn ướt, mùi hương vừa gay mũi vừa mềm nhẹ, Cố Khấu chỉ giãy giụa một cái nhẹ rồi không hay biết gì nữa.
Trong lúc ý thức hỗn loạn, cô mơ hồ cảm thấy cả người xóc nảy, có thể là đang ở trên xe, không biết họ muốn đưa cô đi đâu nhưng mắt cô lại không mở ra được.
Cô cảm thấy trong cổ họng toàn là mùi vị buồn nôn, không biết bao lâu sau cả nguwofi cô như bị xóc lên một cai, dạ dày trào ngược ra, nôn đến xây xẩm mặt mày.
Không biết bao lâu sau thì tác dụng của thuốc cũng tiêu tán đi bớt, cô có thể nghe được âm thanh bên ngoài, là một giọng nữ nói: "Mau dọn dẹp đi, mắc ói muốn chết."