Hình như là Trương Phồn Vũ.
Tư duy của Cố Khấu nhảy cóc vài nhịp, bởi vì cô đoán đúng rồi, đúng là Trương Phồn Vũ cấu kết với Thịnh Dư Minh.
Cô bị đặt trên đất, cả người nặng như rót chì, vẫn còn buồn nôn, nôn khan vài cái rồi mới mở mắt ra được.
Trong nhà tối tăm, trên bàn chỉ đặt một ngọn đèn duy nhất, Trương Phồn Vũ ngồi trên ghế sô pha, Thịnh Dư Minh đứng hút thuốc bên cửa sổ.
Dáng vẻ này của hắn ta khá giống Cố Chính Tắc, giống như ngọn núi đứng vững chãi như vậy, sẽ không dễ dàng bị thứ gì lung lay.
Trong nháy mắt Cố Khấu có chút tức giận, cô cảm thấy kẻ phản bội Cố Chính Tắc thì không thể tha thứ được nhưng ngay sau đó cô bình tĩnh trở lại, cô là diễn viên, đã từng thấy rất nhiều dạng người nên bản năng có thể lý giải mấy loại ác phụ này. Cha của hắn vì cứu Cố Đoan Tĩnh mới chết nên hắn hận nhà họ Cố cũng là chuyện thường tình.
Cô gọi một tiếng: "Thịnh Dư Minh."
Giọng của cô rất nhỏ, ngay cả Trương Phồn Vũ cũng không nghe được, chỉ có Thịnh Dư Minh hơi quay đầu lại nhìn cô một cái, không chút để ý.
Biểu cảm của hắn vẫn rất ôn hòa, sau đó Trương Phồn Vũ lại tiếp lời, "Nếu như hắn đã đồng ý rồi thì quá trình pháp lý còn mấy thủ tục xuất nhập cảnh này nọ cũng phải tốn một khoảng thời gian."
Trương Phồn Vũ cười sung sướng, "Hắn ta có lý do gì mà không đồng ý? Di Kim là của chúng ta. Tôi không có ý hối thúc anh nhưng chỉ là đến lúc đó anh không cần phải lui tới căn nhà đó nữa, Khi còn nhỏ anh đã ghê tởm bọn họ rồi, tôi nhìn thấy mà còn ghét giùm anh."
Thịnh Dư Minh nhả khói, im lặng một lúc lâu. Tâm trạng của Trương Phồn Vũ không tệ, đứng dậy đi lại gần, lo lắng săm soi bộ móng mới của mình: "Sẽ không có chuyện gì nhỉ? Hay là kêu bác sĩ đến đi."
Cố Khấu không có sức phản kháng, bị bác sĩ kiểm tra một hồi. Bác sĩ nói chuyện rất nhỏ, Trương Phồn Vũ vui mừng khôn xiết, không ngờ được Cố Khấu lại là một món lợi lớn như vậy, cô ta ngồi xổm xuống đặt tay lên bụng Cố Khấu: "Song hỷ lâm môn, chúc mừng cô."
Cố Khấu khép hờ mắt, mê mang đối diện với cô ta một lúc lâu giống như cô không rõ cô ta nói gì.
Trương Phồn Vũ có chút tiếc rẻ: "Nếu cô đi rồi thì tốt rồi, Thịnh Dư Minh nhất định sẽ giơ cao đánh khẽ, là cô không biết thức thời cứ phải chọc vào họng súng. Rất đáng tiếc chú Cố nhất định rất muốn ẵm cháu rồi."
Cố Khấu chán ghét nhắm mắt lại: "Tôi khinh bỉ cô, cô đừng nói chuyện với tôi."
Trương Phồn Vũ cười cười vỗ vào bụng của cô: "Còn mang thù sao?"
Cố Khấu chậm rãi cuộn người lại thành một con nhím, đem cái bụng yếu ớt nhất bao bọc lại.
Trương Phồn Vũ nói: "Cô không cần làm ra vẻ thanh cao kiên cường như vậy đâu, Tôi chỉ muốn lấy đi sản nghiệp thuộc về tôi, là Cố Chính Tắc bức người quá đáng, cô muốn trách thì trách Cố Chính Tắc."
Cố Khấu không muốn nghe. Thịnh Dư Minh và Trương Phồn Vũ bàn bạc xong xuôi thì gọi người đến dọn dẹp một căn phòng, khom người cẩn thận bế Cố Khấu lên, đặt lên chiếc giường mềm mại.