⬅ Trước Tiếp ➡
Tối qua, chi nhánh công ty ở nước ngoài xảy ra chuyện gấp trước khi tổ chức hội nghị nên Cố Chính Tắc kéo theo Thịnh Dư Minh đến công ty cả đêm, buổi sáng còn dặn thư ký Lưu đến đón Cố Khấu. Cố Chính Tắc vốn không muốn bàn cãi thêm về chuyện cô phải đi Ma Rốc mà Cố Khấu cũng biết ngày hôm qua là bản thân cô chuyện bé xé to, cũng may là thư ký Lưu còn chừa cho cô chút mặt mũi, nói đùa với cô: "Phu nhân à, Cố tổng để tôi đi cùng cô, cô cứ coi tôi như khách du lịch đi chung đoàn với cô đi, kiêm thêm chức giáo viên dạy kèm nữa."
Cố Khấu cũng vui vẻ chấp nhận đi cùng thư ký Lưu bởi vì cô nghe nói thư ký Lưu này đã ba năm không có được nghỉ phép, cười khổ: "Phu nhân à, sau khi chúng ta sáng bên kia sẽ đi theo hành trình như thế này, ngày đầu tiên.."
Cố Khấu rất rõ tình trạng công việc của Cố Chính Tắc, anh giống như một cỗ máy chiến đấu, thư ký Lưu có thể ở bên cạnh anh hơn ba năm nay đã quá xứng đáng với sự đồng tình và kính nể của cô rồi. Cô vội vàng kêu anh ta dừng, "Được rồi, tôi muốn đi học, anh cứ hoạt động tự do là được rồi."
Thư ký Lưu gãi đầu, tuy rằng cỗ máy chiến đấu hạng nặng kia trả cho anh tiền lương khá hậu hĩnh nhưng dù sao giao lưu với người phàm vẫn là dễ chịu hơn nhiều. Sau khi sắp xếp cho Cố Khấu phòng chờ máy bay xong xuôi thì đi ra ngoài mua nước cho cô uống, không bao lâu sau lại hớt ha hớt hải chạy về, "Phu nhân."
Cố Khấu nhìn thấy phía sau lưng anh ta là Thịnh Dư Minh thì có chút nghi hoặc: "Sao vậy?"
Thịnh Dư Minh cười nói: "Hôm nay thư ký Lưu phải thu xếp chương trình hội nghị ở bên kia, chỗ đại ca có chuyện cần nhờ đến anh ta, để tôi đưa cô đi trước, bên phía Ma Rốc đại ca đã cho người thu xếp xong rồi, bây giờ trước tiên để lão Lý đưa cô đi trước."
Lão Lý là một người đàn ông trung niên khá trầm tính, mặc một bộ tây trang màu đen, tóc cắt đầu đinh, nhìn qua giống như đang thông báo muốn sống thì đừng có lại gần, Cố Khấu bị một người y hệt như sát thần đi theo như vậy thì nhận được vô số ánh mắt của người đi đường, cô cảm nhận được áp lực rất lớn, nhỏ giọng nói: "Thật ra ông không cần phải nghiêm túc như vậy đâu.."
Lão Lý càng nghiêm túc hơn, nhìn cô một cái: "Thưa phu nhân, tôi là vệ sĩ."
Cố Khấu không biết phải thay đổi thói quen nghề nghiệp của người này như thế nào, đành phải âm thầm trông đợi vệ sĩ mà Cố Chính Tắc sắp xếp cho cô đừng có hung dữ như vậy nữa. Cô muốn gửi cho anh một cái biểu cảm nào hung dữ chút, mới vừa lấy điện thoại ra thì lão Lý đã nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô, nói: "Phu nhân, phải lên máy bay rồi."
Cố Khấu cất điện thoại, luống cuống tay chân làm thủ tục đăng ký vé. Vì váy không có túi nên cô đem điện thoại bỏ vào trong giỏ xách, lại theo bản năng quay đầu lại nhìn thoáng qua lão Lý, nhìn thấy ánh mắt nham nhở của ông ta đang chăm chăm vào cái giỏ xách của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡