Cố Khấu không nói rõ ràng ra được, bởi vì xem ra Thịnh Dư Minh dưới góc nhìn của cô thì dễ dàng chung sống hơn so với Cố Chính Tắc, tuy rằng năng lực của anh ta không thua kém gì Cố Chính Tắc nhưng chưa bao giờ của được vẻ uy nghiêm như Cố Chính Tắc.
Nhóm người của Cố Chính Tắc ở trong phòng khách nhỏ vừa hút thuốc vừa bàn bạc, âm thanh không lớn nhưng không có kiêng dè gì, mơ hồ vang vọng ra bên ngoài, là giọng của Cố Bác Diễn đang nói: "Vậy em cũng đi Ma Rốc, bằng không không có ai xem phim ma với em."
Thịnh Dư Minh cười nói: "Bớt bớt lại đi, đại ca còn muốn sai cậu làm việc đó."
Cố Chính Tắc trầm ngâm một hồi rồi mới khách quan lên tiếng: "Nó thì có thể làm gì chứ?"
Thịnh Dư Minh cười to, "Vậy để cậu ấy đi đi, coi như nghỉ đông."
Cố Bác Diễn bị nói đến mức ứa gan, "Bộ hai người không biết em muốn đi công tác à? Nhanh lên, hai người không chơi game thì đừng có mà chiếm máy chơi game của em."
Cố Khấu đi ngang qua cửa, nhìn thấy Cố Bác Diễn đang ngồi trên thảm, Cố Chính Tắc dựa trên ghế sô pha hút thuốc, đều là dáng vẻ nhàn nhã, chỉ có Thịnh Dư Minh, ngay cả cà vạt cũng không có chút nào lơi lỏng, không biết là do tính cách trời sinh quá xa cách hay chính xác là do anh ta không xem nơi này là nhà.
Cha của anh ta vì cứu Cố Đoan Tĩnh mà chết, thế nhưng anh ta lại ở dưới mái nhà này trải qua thời thơ ấu và cả thời thanh xuân. Suy bụng ta ra bụng người, Cố Khấu không chắc mình sẽ làm được tốt hơn anh ta đâu.
Trong hành lý của Cố Khấu chất đầy các tác phẩm cổ đại kinh điển và các tư liệu sao chép lại, Cố Bác Diễn muốn đến Hàn Quốc công tác nên tiện tay giúp cô mang hành lý xuống lầu, mệt đến mức eo sắp gãy đôi: "Bộ chị vác vàng đi à?"
Cố Khấu ũ rũ ngồi uống sữa đậu nành, "Đây là sức nặng của tri thức đó, cậu không hiểu đâu."
Cố Bác Diễn nhìn gương mặt mới sáng sớm đã như bị giựt nợ của cô, biết đây là cái nồi của anh trai nhà mình nên giả vờ phát lòng từ bi, "Chị đừng khóc, cùng lắm thì em đầu tư cho chị một bộ phim vàng son lưu danh sử sách đi."
Cố Khấu tưởng tượng ra cảnh tiểu Cố tổng hô mưa gọi gió mặt mày đỏ chóe ôm trang sách trong giới điện ảnh này, trong lòng bỗng ớn lạnh, "Đừng! Tôi sợ bị Trần Hựu An bóp cổ mà chết."
Nhắc tới Trần Hựu An, Cố Bác Diễn thở dài một tiếng, nằm thẳng cẳng trên sô pha, "Các người làm diễn viên cũng độc ác quá đi, vào tổ quay phim như bốc hơi khỏi thế giới vậy, suốt một tháng mà chị gái đó cũng không thèm gửi cho em một cái biểu cảm. Rõ ràng là em có bạn gái mà lại sống như hòa thượng trên núi.'
Cố Khấu cảm thấy lời này của cậu hơi bị lố, nếu tính tuổi tâm lý thì nhiều lắm cậu ta chỉ đáng tuổi thiếu niên nhi đồng thôi.