⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu cảm thấy hôm nay anh quá đỗi dịu dàng, cô nhắm mắt lại, thở hổn hển trong lòng anh, mở to đôi mắt còn đang mê mang, "Hửm?"
Anh hôn lên trán cô, "Em đii Ma Rốc một chuyến đi, chuyến bay ngay ngày mai."
Cố Khấu biết là vì án tử của Di Kim, sau khi vụ việc của Ngô tổng bị đưa ra ngoài, toàn bộ trên dưới Cố thị thần hồn nát thần tính, mỗi người đều nghi ngờ lẫn nhau, các cấp quản lý đều giả trân không biết gì, quyết sách đều được tiến hành bởi các tay chân trung thành với Cố Chính Tắc, lặng lẽ nắm thóp Di Kim giữa lúc khói lửa mập mù này.
Hiện tại kế hoạch của anh đang tiến vào giai đoạn thu lưới, thời điểm này chỉ cần một ngọn gió lay cũng đủ run rẩy rồi, cái thế lực chống lưng của Trương Phồn Vũ cũng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Thương trường như chiến trường, Cố Chính Tắc cũng không phải là người lo trước lo sau nhưng bây giờ anh đã không còn một mình như trước.
Sau một lúc lâu Cố Khấu vẫn không nói gì, đột nhiên tránh thoát khỏi lồng ngực anh, kéo chăn bọc người lại.
Cố Chính Tắc kéo cái chăn ra, cô đã buồn bực đến mức đỏ bừng gương mặt, giận dỗi nói: "Em không muốn đi, em muốn ở nhà."
Cô kéo chăn lại, nhưng lại bị Cố Chính Tắc kiên quyết kéo ra, "Nghe lời."
Cô Khấu không muốn nghe lời anh nói chút nào, "Anh cũng không thương lượng với em chút nào!"
Cố Chính tắc nhẹ nhàng vỗ về gương mặt nhỏ, "Bây giờ không phải đang thương lượng sao. Chờ đến đầu xuân Cố Mang còn phải làm phẫu thuật, nếu em ở nhà đợi thì thằng bé cứ dăm bữa lại chạy qua đây, lỡ chỉ tiêu cơ thể có gì thì sao? Hơn hai tháng nữa em phải nhập tổ quay rồi, đã đọc được bao nhiêu tư liệu rồi?"
Anh tận dụng cả Cố Mang và công việc của cô, Cố Khấu không nói lại anh, nước mặt lập tức trào ra.
Cố Chính Tắc kiên nhẫn dỗ dành cô cả nửa buổi, "Qua hai ngày nữa anh sẽ đến đón em về. Một lần em nhập tổ quay là ba bốn tháng, lần này chỉ đi có vài ngày thôi. Hơn nữa Ma Rốc còn rất đẹp."
Cố Khấu cũng cảm thấy không hiểu vì sao mà cô lại khóc được, rõ ràng là không đến mức khổ sở như vậy.
Cô lần lựa mãi ở trong phòng vệ sinh một hồi lâu, mùa đông năm nay da cô rất nhạy cảm, vành mắt vừa đỏ vừa sưng, cô bôi bôi trét trét cả nửa ngày mới đỡ, thay quần áo đi xuống lầu.
Thức ăn trên bàn đã dọn lên một nửa, dì Khổng đang bận rộn trong bếp, bà đón cô: "Mợ cứ ngồi trước đi, cậu ấy còn đang bàn chuyện chưa xong."
Cố Khấu nhìn ra được tâm ý trong bữa cơm này của dì Không, có lẽ bởi vì Thịnh Dư Minh đã trở lại.
Cô biết Thịnh Dư Minh kể từ sau khi học đại học đã không về nhà ở, nhưng cách dì Khổng đối với Thịnh Dư Minh không cung kính như đối với Cố Chính Tắc, càng không có sự thân thiết như đối với Cố Bác Diễn, mà là một cảm giác xen lẫn giữa đau lòng và bất đắc dĩ nhưng lại rất có chừng mực.

⬅ Trước Tiếp ➡