⬅ Trước Tiếp ➡
Ngón tay thuôn gầy chạm đến phần cốt cán của anh, yếu ớt nắm chặt lấy nó, giống như muốn bức anh nhanh bắn một chút, Cố Chính Tắc bị sờ đến mức bụng dưới phát đau, mồ hôi lạnh trên thái dương cũng toát ra, rút dây lưng áo cố định hai tay cô ra phía trước, "Đừng lộn xộn!"
Hai tay Cố Khấu bị dây lưng của anh trói lại, ngay cả sức để giãy giụa cũng không có, cô bị anh tách hai đùi ra rồi dùng sức tiến vào từng cái một. Tư thế này dễ dàng chọc đến vách tường phía trước của huyệt nhỏ, Cố Khấu chưa từng bị ức hiếp như vậy nên nhanh chóng cao trào hai ba lần, nhỏ giọng rên rỉ đầy run rẩy, "Cố .. Cố Chính Tắc.. Uhm.. Em khó chịu.."
Vành mắt cô đỏ cả lên, Cố Chính Tắc vừa thúc vào từng cái, vừa hôn lên lỗ tai của, hạ thấp giọng nói, "Không dùng sức thì làm sao khó chịu?"
Cố Khấu cũng biết anh không dùng sức, có điều vách tường phía trước của cô hình như vô cùng nhạy cảm, liên tiếp chịu kích thích vài cái thì cô đúng là muốn hồn phi phách tán rồi, bị anh áp sát như vậy làm cho phía dưới của cô càng co rúm lại, cô ngẩng cao cổ, "Hum hum a a~" rên rỉ không ngừng, nhỏ giọng cầu xin anh: "Anh lên phía trên được không?" Còn chủ động nghiêng mặt hôn anh, "Cố tiên sinh, xin anh đó.."
Cố Chính Tắc đúng là dã bị cô bức điên, cũng không rút ra mà giữ nguyên động tác cắm vào, anh đứng dậy đè cô ở phía trên, tiện tay cởi bỏ dây lưng, "Như vậy?"
Cố Khấu còn chưa qua cao trào, mị nhãn như tơ, nâng tay đặt lên vai anh, còn đem hai chân vòng qua ôm lấy mông anh, thút tha thút thít nức nở mà gật đầu, "Ưm.. Em thích như vậy."
Cố Chính Tắc nửa là bất đắc dĩ nửa là thương tiếc, thân dưới chậm rãi đưa đẩy một cách dịu dàng, hôn lên mí mắt sưng húp vì khóc của cô, "Không khóc."
Cố Khấu bị anh đâm thúc đến mức ưỡn cong thân người, đành phải ôm lấy bờ vai anh, líu ríu giải thích: "Em không có khóc..
Cố Chính Tắc bị cô chọc cười, hôn lên môi cô, để cô nếm được vị mằn mặn của nước mắt trong miệng mình: "Còn nói không khóc?"
Cố Khấu mở to hai mắt, giống như viên kẹo sữa bò làm cho người đối diện như muốn chìm trong hũ mật. Anh bóp bờ mông đẫy đà của cô, cắn răng, hung hăng thúc từng cú, thân dưới của Cố Khấu nhanh chóng bị anh tích đầy chất dịch, cái miệng nhỏ đã sớm ướt đến mức rối tinh rối mù đang co rút kịch liệt, hai người không kiềm được mà cùng thở gấp.
Thân dưới bị anh thúc từng cái đầy mạnh mẽ dứt khoát, Cố Khấu bám trên người anh, thở hổn hển rên rỉ, ưỡn người làm cho hai bầu sữa đầy đà cọ xát với vòm ngực nóng bỏng của anh, hôn lung tung lên phiếm môi mỏng của anh, "Anh ôm em đi.."
Cô thích được anh ôm, thích cảm giác thân mật khắng khít, Cố Chính Tắc đều đáp ứng cô tất cả. Anh ôm cô vào trong ngực, chỉ hận không thể hòa nhập hai người làm một.
Cho đến khi cơ thể ủy mị yêu kiều của cô bị đẩy lên đỉnh của ngọn sóng tình, anh vẫn còn nhẹ nhàng ôm cô vào người, xoa xoa, "Cố Khấu."

⬅ Trước Tiếp ➡