Cố Khấu nói: "Trong khi hàng không có camera nên có thể nghe." Rồi nói tiếp: "Em đang nấu bữa sáng."
Cố Chính Tắc 'ừm' một tiếng, "Em bị đì à?"
Cố Khấu nói: "Ai da, là em tự mình tạo nghiệp."
"Hừm."
Buổi sáng sớm ở vùng nông thôn trời trong thoáng đãng, củi lửa lách tách cháy trong lò, Cố Chính Tắc ở bên kia rất yên tĩnh. Cố Khấu đoán rằng anh lại thức rất khuya rồi mới đi ngủ bởi vì trong giọng nói của anh có sự ủ rũ rõ ràng. Cô cũng đoán được dáng vẻ bây giờ của anh chắc là râu còn chưa kịp cạo, dưới cằm mọc lúng phúng râu non đâm ngứa tay.
Sau khi kết hôn rồi thì dường như liêm sỉ của Cố Khấu đã bị vứt sạch sẽ, cô nhỏ giọng nói: "Em nhớ anh. Anh có nhớ em không?"
Cố Chính Tắc trả lời cô: "Ừm, có một chút."
Đã mấy ngày không gặp, cái 'một chút' của anh đủ cho Cố Khấu chìm trong hũ mật rồi.
Hôm nay cô nấu nồi cháo nêm thế nào cũng ra vị ngọt, mặt mày phớ lớ cõng giỏ tre theo mọi người vào núi hái măng. Người dẫn chính chưa từng gặp qua khách mời nào bị hành còn cho thêm kẹo như vậy, nói nhỏ với ống kính: "Không ngờ được Cố Khấu lại là một chiến sĩ thi đua."
Trần Hựu An đều biết mỗi ngày Cố Khấu gửi tin nhắn đến khuya, di động không ngừng sáng lên như đèn mừng tết. Cô biết rất rõ tính toán của Cố Khấu nên lén trộm mấy búp măng từ trong giỏ của cô ấy bỏ vào giỏ của mình, quả nhiên Cố Khấu không hề hay biết.
Trần Hựu An nói nhỏ với ống kính: "Nhìn thấy chưa? Chiến sĩ thi đua cái gì? Là chậm tiêu thì có."
Cố Khấu xoay người lại, nhoẻn miệng cười với ống kính, nói: "Hi hi." Rồi vội vàng nhắm mắt khép miệng lại, sợ sau khi tiết mục công chiếu ra thì Cố Chính Tắc sẽ nhìn thấy bộ mặt ngốc nghếch của cô.
Thời tiết ở chỗ này không tốt, sau giờ trưa, mưa bắt đầu rơi rả rích. Mùa đông lạnh còn gặp mưa thì không dễ chịu gì, khách mời trong chương trình đều có hơi lạnh đến không chịu được, nhóm người ngồi xung quanh bếp lò chơi trò chơi.
Trong đầu Cố Khấu đều là Cố Chính Tắc, hơn nữa hình như cô bị thiếu nơron để chơi game, đương nhiên là trò chơi này cũng có trong kịch bản, bởi vì muốn thúc đẩy du lịch địa phương nên dù sao cũng cần một người chịu phạt chạy vặt một chuyến.
Cố Khấu bọc người trong áo lông vũ, tay cầm dù vội vàng chạy ra ngoài, vừa ra khỏi cửa viện đã bị trượt chân lảo đảo, suýt chút nữa té ngã.
Người quay phim đi theo cô cho rằng cô đúng là người chậm tiêu nên cẩn thận nhắc nhở: "Chú ý nhìn đường."
Không phải do cô không nhìn đường mà do cô nhìn thấy Cố Chính Tắc, Cố Khấu ngơ ngác không kịp đi.
Anh đứng dưới tàn cây bên ngoài biệt viện, tay cầm dù, nhìn dáng vẻ như đang muốn gọi điện thoại cho cô, vừa mới liếc mắt đã nhìn thấy cô.
Anh mặc áo khoác đen tuyền, đi ủng đen, bao tay đen, dù đen, đại khái là bởi vì trời lạnh nên sắc mặt anh hơi tái giống như mấy anh thần chết đập choai trong phim điện ảnh.
Có thần chết nào lại đến nơi thâm sơn cùng cốc này tìm vợ mình không?
Cô nhớ anh đến mức ruột gan cồn cào nhưng cũng chỉ dám nhớ nhung trong đầu.