⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Thi Giai trong lúc làm việc thì họ hàng cũng không nhận mặt nên Cố Khấu chỉ có thể vội vàng vẫy tay chào tạm biệt với Cố Chính Tắc rồi bị Vương Thi Giai kéo lên xe. Cô ngước nhìn ra cửa xe phía sau, nhìn thấy anh cũng vẫy tay với cô một chút.
Một Cố tổng sát phạt quyết đoán như thần chưa bao giờ day dưa dài dòng như vậy, biểu cảm của thư ký Lưu bên cạnh như thấy trời sập tới nơi, giống như không quen biết với Cố Chính Tắc.
Vương Thi Giai nói: "Còn không phải chỉ là tạm biệt với bạn trai thôi sao, sao em đã nước mắt lưng tròng rồi?"
Nhìn từ góc độ của Vương Thi Giai thì tên kim chủ mặt than đó có thể trở thành bạn trai của Cố Khấu đã là chuyện không tưởng, nhưng cô còn chưa biết Cố Chính Tắc đã không còn là bạn trai của Cố Kháu nữa.
Cố Khấu vùi đầu vào giữa hai gối __ điệp khúc 'chưa chia xa đã bắt đầu nhớ' cứ vang lên, bây giờ cô thật sự muốn bỏ nghề trở về làm Cố phu nhân rồi.
Dù sao thì công việc của Cố Khấu bận rộn vẫn về bận rộn, sau khi gia nhập đoàn quay thì trở lại trạng thái chuyên nghiệp, mỉm cười ngọt ngào đốn củi nhóm lửa, không đến hai ngày đã trở thành người cân team trong đội hình khách mời.
Ngay cả người dẫn chính với kinh nghiệm dày dặn cũng rất ngạc nhiên, "Không ngờ được cô lại chững chạc như vậy, sao còn đi giấu tài chứ?"
Cố Khấu căn bản cũng không muốn, cũng bởi vì sĩ diện của mình mà trước đó cô đã có tìm hiểu một chút những kỹ năng sống sót ở vùng nông thôn để khi ghi hình còn có thể ưỡn lưng mà show tài năng.
Bây giờ thì tốt rồi, mọi người đều đã quen với chuyện 'Cố Khấu cái gì cũng biết' nên đem những chuyện khó nhằn nhất giao cho cô, "Vậy bữa sáng ngày mai giao cho Cố Khấu đi!"
Bữa sáng phải chuẩn bị cho hơn mười người, cô ngậm đắng nuốt cay đặt báo thức lúc 5 giờ sáng. Trần Hựu An cũng không chịu được mà ở trong chăn đạp cô một đạp, dùng khẩu hình miệng nói, "Ai bảo cô làm màu!"
Cố Khấu làm ra vẻ mặt đưa đám, "Thần thiếp không ngờ được mà!"
Đúng là hãm hiếp tinh thần con người mà, sáng sớm trong núi non phương nam khí trời vừa lạnh vừa ẩm, tiết mục ghi hình lấy tinh thần làm công ích, muốn hỗ trợ phát triển du lịch cho thôn xóm ở vùng hẻo lánh cho nên nói thật ra cũng không phải là tổ ghi hình làm khó khách mời, mà là điều kiện địa phương đúng là có hạn.
Cố Khấu nhóm bếp, vừa nấu cháo, hấp bánh bao, vừa ngồi xổm bên bếp lò hơ tay, hai bàn tay lạnh cóng xoa như thế nào cũng không nóng lên được. Cô lười nhác lấy điện thoại ra, tìm chỗ khuất ống kính gửi tin nhắn cho Cố Chính Tắc: Chào buổi sáng, Cố tiên sinh.
Cố Chính Tắc không phải kẻ biến thái đến mức không ngủ nhưng cô cũng không trông mong anh sẽ gửi tin nhắn lại cho cô.
Không ngờ rằng vài giây sau màn hình di động của cô bật sáng, là Cố Chính Tắc gọi đến.
Cô vội vàng trốn vào trong kho hàng không có camera mà nghe điện thoại, Cố Chính Tắc trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề: "Em ghi hình mà còn cho nghe điện thoại?"

⬅ Trước Tiếp ➡