⬅ Trước Tiếp ➡
Anh chỉ nhớ cô có 'một chút' đã ngàn dặm xa xôi đi tìm cô.
Cố Khấu đứng tại chỗ im lặng ba giây, người quay phim hối thúc cô: "Sao vậy? Bị chuột rút à?"
Thân phận của Cố Chính Tắc rất đặc thù, hơn nữa trước đó từng trải qua tai nạn xe cộ nên cô không dám để cho người khác biết Cố Chính Tắc đang ở chỗ này, nên vội vàng đi tiếp về phía trước. Vòng qua đường hầm nhỏ giữa núi, lại đi qua hai cây cầu, đi đường thở hồng hộc, cuối cùng trước mắt lóe sáng lên ánh đèn mờ mờ của ngọn đèn dầu, là chợ trong thôn, giống như trong bộ phim hoạt hình của Miyazaki Hayao.
Cô tìm được cửa hàng bán chè đậu đỏ bánh mật, ngồi xuống nhấm nháp trước. Ông chủ rất nhiệt tình đưa cho cô một bình đường đỏ, "Trời lạnh, uống chút nước đường đỏ làm ấm người."
Cố Chính Tắc gõ nhẹ lên mặt bàn một chút, Cố Khấu buông bình đường đỏ xuống, anh lấy qua rưới một muỗng lên chén chè bánh mật của mình.
Anh không ngẩng đầu nhìn cô, cô cũng im lặng cúi đầu ăn chè bánh mật của mình, thỉnh thoảng nói vài câu trước ống kính, còn mỉm cười trò chuyện vài câu với vợ của ông chủ cửa hàng.
Ai cũng không biết cô đang suy nghĩ cái gì, cũng không biết được trong cửa tiệm nhỏ này còn có một thế giới tình nhân của riêng cô và Cố Chính Tắc.
Kết hôn thật tốt, vào một đêm như thế này lại có cảm giác như đang yêu đương vụng trộm.
Cố Chính Tắc rời đi trước cô, Cố Khấu nhảy nhót ôm mấy hộp chè bánh mật trở về chỗ trọ, mùi hương của gạo nếp và đậu đỏ thoang thoảng trong không khí, mọi người có ăn mà vui vẻ náo nhiệt hẳn lên.
Cố Khấu hoàn thành nhiệm vụ thì tìm chỗ trốn, gấp không thể chờ được mà đi đổi đôi giày đã dính bùn, bước ngang qua hành lang bằng gỗ kẽo kẹt, bước ngang qua camera ghi hình và tiếng mưa tí tách ngoài trời, đẩy ra cửa của kho chứa hàng.
Không chờ cô mở lời, một bàn tay mạnh mẽ kéo cô vào trong, cửa ở sau lưng cô đóng lại, cô căng thẳng đến độ hô hấp dồn dập, theo bản năng mà gọi tên xưng hô cô quen thuộc nhất: "Cố tiên sinh!"
Nụ hôn nồng nàn đã gấp gáp rơi xuống.
Không cần đến màn dạo đầu quá mãnh liệt, một đường chờ đợi đã đủ để thôi thúc hai con người, phía dưới của Cố Khấu đã sớm ướt đẫm, cô nhanh chóng cởi nút áo sơ mi của anh ra. Cố Chính Tắc đè lại tay cô, không cho cô kéo áo anh, cô lập tức ngồi xổm xuống cởi thắt lưng của anh, cây gậy thịt nóng bỏng đã chờ sẵn trong tư thế sẵn sàng lao ra ngoài.
Cố Chính Tắc cởi áo khoác của cô, cô phối hợp theo anh cởi quần xuống rồi đá ra xa, ưỡn hông thuận tiện cho Cố Chính Tắc cởi quần lót của cô xuống, hơi thở nóng bỏng của hai người không ngừng dồn dập trong không gian nhỏ hẹp chật chội không thể xoay người được.
Nơi này cách âm không tốt nên Cố Khấu không dám bật ra tiếng, nhưng khi vật lửa nóng bỏng của anh cắm vào thì cô cũng không thể ngăn được tiếng rên rỉ thoát ra, "A.."

⬅ Trước Tiếp ➡