Cố Khấu từng xem qua một bộ phim điện ảnh cũng có một đóa hoa như vậy, nam chính đưa cho nữ chính bữa sáng, nữ chính lấy đóa hoa trên khay ăn cài lên tóc, nam chính sau đó còn nói: "Em tựa như buổi sáng Giáng Sinh."
Cố Khấu lấy cành hoa trên hộp bánh xuống, không biết xấu hổ tự cài lên tóc mình, bởi vì không có tạo kiểu tóc nên cài hoa như vậy sẽ rất buồn cười. Hộp bánh là chính là bánh kem ca cao tối hôm qua ăn, chính là bánh phô mai tuyết có nhánh cây màu bạc, cô có chút ngạc nhiên, không nghĩ rằng sáng sớm anh đã cất công đi xa như vậy để mua cái này.
Cô múc một muỗng, mùi vị quen thuộc, hai mắt sáng lên __trên nhánh cây màu bạc có treo một cái gì tròn tròn.. nhẫn, mặt trên còn có đính một viên màu hồng phấn sáng lấp lánh .. đá quý.
Bên miệng Cố Khấu còn dính bột ca cao, vẻ mặt ngây ngốc nhìn Cố Chính Tắc đối diện đang quỳ một chân xuống đất, một tay nắm lấy tay cô, một tay tháo xuống chiếc nhẫn kia.
Đại khái là anh nhìn thấy cô đã đứng hình mất rồi, vì vậy dùng chất giọng trầm thấp nhất nói cho cô biết: "Cố Khấu, bây giờ anh đang cầu hôn em."
"Em gật đầu chính là đồng ý gả cho anh. Em lắc đầu chính là muốn chờ thêm chút nữa."
Anh vừa nói như vậy thì Cố Khấu muốn cử động cũng không dám, không biết nên gật đầu hay là lắc đầu, lại phát giác ra mặc kệ là gật đầu hay lắc đầu đều có ý là cô phải ga cho anh, chết người ở chỗ là cô cảm thấy hai cái lựa chọn này đều không có vấn đề gì. Nửa ngày cô mới nghẹn ra được nửa câu: ".. Ý của anh thế nào?"
Cố Chính Tắc mỉm cười, trong đôi mắt đen tuyền lộ ra một chút ấm áp, "Anh không muốn đợi nữa, hôm nay em có bằng lòng gả cho anh hay không?"
Âm thanh của anh giống như thần chú mê hoặc lòng người, làm cho trong lòng cô như có con kiến bò qua, Cố Khấu cũng không thể chờ thêm một ngày.
Giọng cô run run: "Em, em bằng lòng."
Chiếc nhẫn được lồng vào ngón áp út của cô, từ đầu ngón tay đến cuối ngón tay, giống như được đặt làm riêng cho cô, còn cô giống như đã được định sẵn sẽ bị chiếc nhẫn này trói buộc.
Cố Chính Tắc lôi kéo tay còn lại của cô, hôn lên trán của cô, "Sổ hộ khẩu em để ở đâu?"
Đời này của anh không biết nhân nhượng là gì, càng không hiểu cái gì gọi là ý nghĩ nghi thức, cuộc đời này đối với anh giống như cơn sóng thẳng tắp chỉ có tiến thẳng về phía trước, vĩnh viễn không quay đầu lại. Bước chân của Cố Khấu không chậm nhưng anh chờ đến mức ngũ tạng như thiêu đốt.
Cố Khấu chăm chỉ cần cù trang điểm long trọng, lại giống như học sinh tiểu học tìm một quyển sách mình yêu thích, kẹp đóa hoa kia vào trong đó. Lúc làm những việc này cô có chút hiểu được lý do tối qua anh không lăn lộn với cô __ nếu lăn tới nửa đêm thì bây giờ chắc chắn quầng thâm của cô sẽ rất nặng, không có cách nào đi đăng ký kết hôn được.
Cố Chính Tắc bụng dạ khó lường nên đã tính sẵn từ trước, nhưng biểu cảm của anh vẫn lạnh nhạt như cũ, hối thúc cô: "Thay giày đi."