Cô vừa tức giận đến ngứa răng, vừa ngoan ngoãn cầm sổ hộ khẩu theo anh ra cửa, ngay cả võ trang hạng nặng ngày thường cũng quên mang.
Cố Chính Tắc hỏi: "Em muốn công khai? Cũng tốt. Để anh gọi người sắp xếp xã giao."
Cố Khấu suy nghĩ nửa ngày rồi lắc đầu, "Không cần công khai! Bằng không người khác sẽ càng nói lời khó nghe. Anh sẽ không tức giận à?"
Cố Chính Tắc nóng nảy đến mức không đặt nặng mấy chuyện này, anh dừng xe bên ngoài rồi xuống mua khẩu trang và kính râm cho cô.
Người xếp hàng đăng ký phía trước rất dài, hai người cũng đành thành thật đứng xếp hàng __ cô cảm thấy từ khi ở bên cô thì Cố Chính Tắc như bị bắt phải lưu lạc phàm trần, phải đi dạo khu phố mua sắm cùng cô khi cô để mặt mộc, phải xếp hàng mua trà sữa cho cô, ngay cả đi đăng ký kết hôn cũng không có làm chút nào phô trương.
Nhưng Cố Chính Tắc như vậy lại rất tốt, chỉ là Cố tiên sinh cho riêng mình cô.
Cố Khấu chờ đến lượt mà căng thẳng, ôm bình giữ nhiệt uống nước ấm liên tục, chờ đến lượt bọn họ thì son môi đã trôi hơn nửa. Nhân viên ở đó kêu Cố Chính Tắc cầm gương cho cô soi, Cố Khấu lấy son môi dặm lại, nhưng bàn tay lại run run. Nhân viên cười nói, "Là nhẫn kim cương nặng quá sao? Mấy cara đây?"
Cố Khấu cũng không biết là mấy cara, dù sao nhìn thì cũng là một viên khá lớn. Cô nhỏ giọng hỏi anh: "Mấy cara vậy anh?"
Cố Chính Tắc nói: "Quên rồi." Có điều sáng nay lúc anh nhìn thấy nó trong tủ kính thì ánh mắt đầu tiên chính là không tệ, giống như ánh mắt đầu tiên anh nhìn thấy Cố Khấu.
Anh nhận lấy cây son giúp cô dặm lại. Môi cô giống như cánh hoa, có rất nhiều lời muốn nói nhưng đành ngậm lại trong miệng, anh thật sự rất chuyên chú, nhân viên hối thúc mấy lần, "Còn thoa nữa là thành hai miếng thịt bò ấy."
Cố Khấu nhỏ giọng nói: "Làm gì có."
Ảnh chụp chung của hai người rất đẹp, trên khóe môi của Cố Chính Tắc có chút ý cười, là nụ cười đẹp trai ngàn năm hiếm có, cho đến khi hai người ngồi xuống trong nhà hàng, Cố Khấu vẫn còn cầm giấy hôn thú trong tay nhìn mãi không thôi, không nhịn được mà cười.
Cố Mang và Cố Bác Diễn đi vòng quanh xem bọn họ, cảm giác hai con người vừa mới kết hôn này tỏa mùi chua loét nồng nặc, Cố Mang rất không vừa ý: "Nói kết hôn thì kết hôn, Cố Khấu, có phải chị cũng nên hỏi qua ý kiến của thằng em này hay không?"
Hôm nay Cố Mang nói gì Cố Khâu đều không tức giận, ngây ngô cười nói: "Vậy em có ý kiến gì?"
Cố Mang tức giận nói: "Ý kiến của em là chị có rảnh thì nên đi kiểm tra chỉ số thông minh của mình đi, sao lại ngáo giống mấy con husky vậy?"
Cố Bác Diễn còn không có tâm lý chuẩn bị như Cố Mang, hơn nữa hôm nay là chủ nhật, cậu đang say giấc ngon lành là bị dì Khổng lôi dậy từ trên giường, dì nói cho cậu biết: "Anh trai cậu kết hôn! Cậu hai à, cậu có nghe hiểu không đó? Kết __ hôn?"
Vẻ mặt của anh hiện giờ là đang siêu phàm thoát tục: "Trong nhà này em không có vị trí, em muốn dọn ra ngoài ở."