⬅ Trước Tiếp ➡
Đối với nhẫn kim cương hay hoa tươi gì cô cũng không có cảm giác nhưng mà.. làm gì có ai cầu hôn giống như anh?
Đã hơn nửa đêm, nhìn dáng vẻ của Cố Chính Tắc cũng không muốn rời đi, may là anh không định lăn cô thêm một hiệp nữa. Cố Khấu buồn ngủ muốn chết, đầu vừa chạm gối đã ngủ một lúc sau thì bắt đầu vào giấc mộng ngắn ngủi.
Cô còn ở trong căn nhà trước, Cố Mang ngồi trên sàn nhà chơi game, cô ngồi trên chiếc ghế đơn nghe dạy dỗ.
Mẹ nói: "Vậy không được! Cả hai đứa đều họ Cố, 500 năm trước là người một nhà thì sao có thể cùng với cậu ta kết hôn? Mấy năm không gặp sao con lại trở nên không hiểu chuyện như vậy?"
Cố Khấu biện minh: "Sao lại muốn mắng con? Con không có muốn kết hôn với anh ấy!"
Cố Mang không quay đầu lại đã nói: "Ha hả."
Cố Khấu tức điên lên nên thẳng chân đạp lên lưng cậu một cái. Mẹ cũng mắng cậu: "Chị con kết hôn là chuyện lớn con không quan tâm còn chưa nói, còn ngồi ở chỗ này chơi game! Hai con mắt cận mấy độ rồi?.. Tóm lại không thể kết hôn, mẹ không cho phép!"
Cố Khấu tiếp tục tranh luận: "Mẹ nói không cho phép thì không cho phép, là con muốn kết hôn chứ có phải mẹ kết hôn đâu."
Mẹ cô tức ngực dậm chân, "Không phải con không muốn kết hôn với cậu ấy sao?"
Cố Khấu cảm thấy đầu cô đều là hai chữ 'kết hôn', đúng là muốn xỉu rồi. Ba lôi mẹ đi, "Đừng có nhiều lời! Nói đến mức tôi nhức cả đầu, Cố Khấu, con muốn kết hôn thì kết hôn, cậu ấy không cầu hôn cùng lắm thì tự con cầu hôn. Cố Mang, con.. cố gắng học cho tốt."
Việc ba cô có thật sự bị đau đầu hay không thì Cố Khấu không biết nhưng cô thì thật sự đau đầu. Trong khung cảnh cửa nhà quen thuộc thì cuối cùng Cố Khấu cũng phải không tình nguyện mà tỉnh dậy lúc 8 giờ.
Cố Chính Tắc không ở đây nhưng điện thoại của cô nằm ngay trên đầu giường nên Cố Khấu lấy qua gửi cho anh một tin nhắn: 'Chúc anh Giáng Sinh vui vẻ!' còn gửi kèm một cái biểu cảm.
Cố Chính Tắc trả lời thật sự rất nhanh: Chờ một chút, có bữa sáng.
Cố Khấu lại nhớ đến chén canh còn nguyên cây sườn nhưng mùi vị rất ngon của anh, đối với bữa sáng của anh cô vừa ghét bỏ vừa chờ mong.
Cố Khấu đánh răng rửa mặt sạch sẽ rồi đi ra ngoài, trên bàn đã để sẵn cà phê, sữa bò, và sandwich, trứng chiên lại không tệ chút nào, thịt xông khói cũng cắt mỏng như cánh ve.
Cố Khấu đối với anh phải lau mắt mà nhìn, "Cố tiên sinh, kỹ thuật cắt rau của anh không tệ nha!"
Cố Chính Tắc đưa cho cô một cái muỗng, nhìn cô với ánh mắt kỳ quặc, "Không phải anh cắt, mua đó."
Cố Khấu nói:".. Vậy trứng đó anh chiên rất ngon đó."
Kết quả Cố Chính Tắc nói: "Cũng là mua."
Cố Khấu chưa từng gặp người nào mà đến cái trứng chiên cũng phải đi mua nên có chút hạn hán lời. Cô cắn một miếng sandwich, Cố Chính Tắc nói: "Ăn từ từ, còn có bánh kem."
Anh đặt một cái hộp lên bàn, hộp màu trắng được cột lại bằng dải lụa, trên hộp có cành hoa lan vừa mới nở.

⬅ Trước Tiếp ➡