Trên đường trở về nhà Cố Khấu mua một túi anh đào, mới đầu là Cố Chính Tắc dẫn cô đi, khi đến dưới lầu chung cư lại trở thành cô cầm túi anh đào, anh đẩy hai va li hành lí của cô. Trong va li đựng đầy vật dụng của cô, từ nồi hầm điện đến máy ép hoa quả làm cho va li trở nên rất nặng, cô có hơi ngại ngùng, đi một chút lại quay đầu lại: "Anh có thể đẩy được không?"
Cố Chính Tắc nói: "Đừng chặn đường, đi lên mở cửa."
Cô 'a' một tiếng rồi nhanh chóng lên lầu, vừa mở túi xách tìm chìa khóa thì anh lại nói: "Cẩn thận nhìn đường."
Ba và mẹ cô lúc cô còn nhỏ cũng như thế này, một người xách đồ, một người đi phía trước dắt tay Cố Khấu và Cố Mang lên lầu mở cửa. Cố Khấu không khỏi nhớ về ba mẹ của mình, không biết vì sao vành tai lại đỏ lên, cô dậm chân một cái làm cho đèn cảm ứng ở hành lang sáng lên, lại tiếp tục vừa tìm chìa khóa vừa đi lên lầu.
Hai người bọn họ vừa tìm đồ vừa kéo hành lí nên tốc độ rất chậm. Có người lên lầu nên đã nhanh chóng đuổi kịp họ, nhìn thấy Cố Khấu thì tùy tiện chào hỏi: "Tiểu Cố vừa mới trở về à?"
Cố Khấu nhìn thấy là hai cô chú hàng xóm ở đối diện, vội nói: "Chào cô chú."
Lúc Cố Khấu mới dọn về đây cũng không trở về nhà thường xuyên nên hai vợ chồng ở đối diện này từng đóng giúp cô tiền điện và tiền phí quản lý, còn hai lần giúp cô gọi cho công ty quản lý tài sản đến mở cửa, đều là người tốt. Nhìn dáng vẻ hai người hôm nay chắc là vừa ra ngoài ăn lễ xong mới về, lần đầu tiên Cố Khấu phát hiện hai người họ ngoại trừ là người hiền lành còn là vợ chồng rất tình cảm.
Dì đó nhìn thấy Cố Chính Tắc thì đôi mắt cười lên thành một khe hẹp, hỏi Cố Khấu: "Là bạn trai sao? Chừng nào cưới?"
Không phải Cố Khấu không nghĩ tới vấn đề này nhưng dì vừa mới nhắc tới như vậy thì cô giống như bị sét đánh trúng, ấp úng không nói nên lời. Ngược lại là Cố Chính Tắc vẫn bình thản nói: "Nhanh thôi."
Đúng là lửa cháy còn châm thêm dầu!
Cố Khấu luống cuống tay chân mở cửa, cũng không đợi Cố Chính Tắc mà mặt đỏ tai hồng nói lời tạm biệt với vợ chồng hàng xóm rồi nhanh chóng chuồn vào phòng bếp. Túi anh đào lúc nãy bây giờ đã trở thành cọng rơm cứu mạng, cô chăm chú tìm rổ để rửa, từng trái một rửa thật kỹ, cố gắng hết sức không nghĩ tới vấn đề kia nữa.
Cố Chính Tắc bỏ hai va li hành lí xuống, rửa sạch tay rồi bước vào phòng bếp bật máy hút mùi lên, hút điếu thuốc. Cố Khấu cúi đầu rửa anh đào, anh đột nhiên hỏi: "Sổ hộ khẩu em để đâu?"
Cố Khấu giật mình một cái, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, "Bây giờ muốn kết hôn? Có phải quá nhanh không anh!"
Cố Chính Tắc lấy một trái anh đào nhét vào miệng cô, đại khái là cảm thấy phản ứng của cô quá buồn cười nên trên mặt anh hiện lên chút nét vui vẻ: "Anh chưa nói là kết hôn mà. Nếu em muốn kết hôn thì kết hôn đi!"
Cố Khấu yên lặng ăn trái anh đào, ăn xong mới nói tiếp: "Em không có mà!"