⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu lau nước mắt đi uống nước, đạo diễn Ngô dỗ dành cô nói: "Khá tốt, đợi lát nữa quay thêm một cảnh xa nữa. Haizzz, đây là Cố tổng của bên đầu tư đến thăm phim trường, rất hiếm khi đến, đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp ngài ấy, cô cũng nên làm quen một chút. Cố tổng, đây là nữ phụ Cố Khấu, diễn vai Ưu Ưu."
Cố Khấu nước mắt lưng tròng ngước mắt lên, người đứng bên cạnh đạo diễn Ngô đúng là Cố Chính Tắc đã lâu không gặp.
Cô còn chưa nói ra được lời gì, ".."
Cố Khấu ngước đôi mắt lưng tròng nước mắt lên, người đứng bên cạnh đạo diễn Ngô chính xác là Cố Chính Tắc đã lâu không gặp.
Lời của cô còn chưa kịp nói ra, ".."
Cô vẫn còn chìm trong cảm xúc ủy khuất của Thế Ưu Ưu, bộ 'Yêu Thầm' ở những phân cảnh trước đều để cho mọi người biết được cô gái nhỏ này có bao nhiêu dũng cảm, nhưng không ai biết được nỗi ủy khuất của cô. Vốn dĩ trong lòng cô đã thấy khó chịu lại đột nhiên nhìn thấy Cố Chính Tắc như vậy thì nước mắt càng rơi dữ dội hơn, cũng quên luôn chào hỏi, càng quên hỏi anh sao lại đến đây, cứ đứng tại chỗ nhìn anh, không ngừng dùng tay áo lau nước mắt.
Đạo diễn Ngô có chút luống cuống, cười gượng: "Haizz, Cố Khấu à, đừng khóc nữa, Cố tổng có dọa người đến vậy đâu? Cố tổng rất tốt đó, đúng không Cố tổng?"
Cố Chính Tắc cũng không nói gì, gương mặt này trời sinh vốn đã kiêu ngạo lạnh lùng, dáng vẻ như đừng ai lại gần, hơn nữa anh còn mặc áo khoác vest màu đen, từ sợi tóc trên đầu đến dưới mũi chân không có chỗ nào giống với luận điểm của đạo diễn Ngô.
Ngô Mạch Văn trầm mặc giây lát rồi nói, "Hai người các ngươi đúng là không chừa cho tôi chút mặt mũi nào."
Trần Hựu An nhìn thấy không ổn lắm nên nhanh chóng kéo Cố Khấu về trước máy quay, rồi quay lại nói với đạo diễn Ngô: "Mau quay nhanh đi, đừng có dài dòng nữa."
Vương Lân Du lại hôn thêm lần nữa, nước mắt của Cố Khấu lại lạch bạch rơi xuống, một cảnh quay ghi hình vô cùng thuận lợi. Đạo diễn Ngô vừa buồn lòng vừa hài lòng, chờ Cố Khấu đi ngang qua ông xụ mặt nói: "Không phải bạn trai cô chết thì khóc cái gì mà khóc? Nhanh đi ra diễn!"
Bị ông mắng như vậy làm Cố Khấu chỉ có đường vùi mặt vào trong cánh tay, không nói tiếng nào nhưng sống lưng không ngừng run rẩy, hiển nhiên là khóc dữ dội hơn. Đạo diễn Ngô hận sắt không thể rèn thành thép, còn muốn nói nữa đã bị một câu nói của Cố Chính Tắc, người vẫn luôn giữ vẻ mặt cao lãnh nãy giờ nói ra: "Đừng có mắng chửi người khác."
Nhà đại tư bản đã lên tiếng thì đạo diễn Ngô chỉ có nước câm nín: "Được rồi được rồi, cô đóng máy xong rồi, nhanh chóng đi về nhà đi, nhớ kỹ hai người sau cả tổ đóng máy thì phải quay lại ăn cơm đó!"
Cố Khấu ngẩng đầu, hai mắt đỏ bừng nhìn Cố Chính Tắc.
Đạo diễn Ngô không thể hiểu được, sợ cô chọc giận con rùa vàng này nên không cho cô nhìn anh chằm chằm nữa, nhỏ giọng nói: "Cố tổng thấy như thế nào?"

⬅ Trước Tiếp ➡