⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng may Cố tổng thông minh nhanh nhạy, vừa liếc mắt đã biết cô có ý gì, gật đầu nhẹ một cái, cô lập tức đứng dậy trở về phòng khách sạn thu dọn hành lý.
Hành lý của cô không nhiều lắm, hai cái va li nhanh chóng được nhét đầy, trợ lý Lưu đã chờ sẵn ngoài cửa giúp cô kéo va li xuống bãi đậu xe.
Cố Khấu không khóc nhưng đôi mắt vẫn còn ẩm ướt long lanh, quay đầu sang chỗ khác nhanh chóng lau mắt.
Trợ lý Lưu cẩn thận nói: "Cô Cố, bên ngoài gió lớn, cô khóc nữa sẽ bị gió thổi làm hỏng lớp trang điểm đó."
Cố Khấu thút thít "Ừ' một tiếng, đột nhiên hỏi: "Có khi nào anh ấy sẽ giận hay không?"
Trợ lý Lưu nhìn trời, "Cô Cố, tôi cũng không biết, khi nào cô về thì tự mình hỏi thử Cố tổng xem sao. Ai mà ngờ được hôm nay đóng máy cô lại quay cảnh hôn đâu?"
Thì ra Cố Chính Tắc đến đón cô sau khi đóng máy, trợ lý Lưu máng va li bỏ vào cốp xe, Cố Khấu lần mò trèo lên xe, "Em đã thu dọn xong.."
Cố Chính Tắc đang ngồi ở ghế lái, nhìn dáng vẻ có lẽ anh định tự mình lái xe, tiện tay xoa nhẹ lên tóc cô, "Ủy khuất đến vậy sao?"
Cố Khấu có chút ngượng ngùng, "Đúng rồi.. Anh dẫn em đi đâu vậy?"
Cố Chính Tắc lái xe ra khỏi bãi đậu, "Đêm Giáng sinh, đón Cố Mang đi ăn cơm chung."
Nếu không nhờ có anh nhắc nhở thì Cố Khấu gần đây bận đến mức bản thân mình còn có một người em trai, càng quên mất đêm nay là đêm Giáng sinh. Trong giây lát cô có chút ngượng ngùng, "Được."
Một đường theo hướng nam, xe xuyên qua rừng cây hoang vu của mùa đông, cây bạch dương đổ bóng nghiêng nghiêng xuống con đường quốc lộ, sắc trời dần tối, dần dần có bông tuyết trắng tinh lơ đãng bay xuống.
Cố Chính Tắc từ nãy giờ vẫn chưa nói câu nào, cảm xúc của Cố Khấu dần ổn định lại mới nhớ tới biểu cảm vừa rồi của anh ở phim trường, có chút áy náy, "Cố Chính Tắc.."
"Ừm."
Cô lấy hết can đảm giải thích: "Anh ấy không có thật sự hôn em."
Cố Chính Tắc lại "Ừm" một tiếng, dù gì thì tận mắt chứng kiến nên hiển nhiên sẽ không mấy tin tưởng, nhưng cũng không lật lại lời giảo biện của cô.
Cố Khấu nóng lòng nên khoa chân múa tay giải thích, "Thật mà, em không có kuawf anh, bọn em là dùng tiểu xảo góc quay. Anh ấy không có hôn, không có hôn môi.."
Không biết chiếc xe đã rời khỏi đường quốc lộ từ lúc nào, ánh mặt trời đã bị tán cây rậm rạp của cây bạch dương che khuất, chiếc xe dừng lại ở một nơi bốn bề yên tĩnh, bông tuyết lả tả rơi xuống đọng lại trên kính chắn gió, tích thành đám trên cần gạt nước của xe.
Cố Chính Tắc cúi người qua nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, khí thế hùng hổ như muốn uy hiếp dọa người, "Hắn hôn ở đâu?"
Cổ Khấu chỉ chỉ một chỗ trên người, "Chỗ này."

⬅ Trước Tiếp ➡