Một lát sau, Cố Chính Tắc trả lời lại cho cô: Không có, quá gầy.
Lại thêm một lát sau nữa Cố Chính Tắc gửi tiếp tin nhắn cho cô: Không cần giảm cân.
Lâm Văn Phi nhìn thấy sắc mặt cô vi diệu như vậy cũng đoán được hơn nửa, giải thích: "Cái thứ dỗ ngọt con nít hiệu quả nhất."
Vừa bị anh nói như vậy thì Cố Khấu rốt cuộc hiểu ra tại sao mình béo __ ngày thường diễn viên ở đoàn phim đều uống trà sữa như nước lọc, lúc ăn tết có vài người mời trà sữa, một người mội miệng uống đều cảm thấy như đang làm đều ác, ngay cả anh zai làm thư ký trường quay cũng khuyên hai câu 'Uống ít trà sữa thôi'. Mà ngày hôm qua Cố Chính Tắc không chỉ tận mắt nhìn thấy cô mua ly trà sữa size lớn mà lúc nhân viên cửa hàng hỏi dùng bao nhiêu phần đường thì anh còn mặt không biểu cảm bồi vào: "Đường à? Cho nhiều chút."
Nói không rõ được rốt cuộc này là gì nhưng tóm lại Cố Khấu cảm giác Cố Chính Tắc đối với cô có một cảm giác yêu chiều.. quỷ dị.
Ngay cả phần cơm hộp ở đoàn làm phim cô cũng không ăn, chỉ uống nước ép qua ngày, diễn xong một chút thì thẳng đến phòng tập thể thao chạy bộ, chạy xong rồi lại diễn, mở họp, vội đến mức giống như lốc xoáy chân không chạm đất, có mấy lần Cố Chính Tắc gọi điện đến cô đều không rảnh nghe máy, buổi tối mới nhắn tin lại cho anh: Ngủ ngon nha!
Cách một lúc thì Cố Chính Tắc sẽ gửi lại cho cô một câu giống nhau: Ừm."
Cố Khấu biết Cố Chính Tắc trời sinh lạnh lùng, nếu có một ngày anh nhiệt tình dào dạt nhắn lại cho cô 'Ngủ ngon nha!' thì cô sẽ biết có khả năng điện thoại của anh bị trộm rồi, nhưng mà cô vẫn có chút buồn, cảm giác này giống như đang tự mình tạo ra cảm giác với nơi xa lạ vậy.
Ngày mai sẽ đóng máy rồi nên cô muốn suy nghĩ đến những chuyện muốn làm sau khi được nghỉ ngơi, kích động đến mức không ngủ được làm cho ngày hôm sau treo hai cái quầng thâm đi quay cảnh cuối cùng.
Cảnh diễn lần này được dựng ở trên sân thượng, nam diễn viên khách mời Vương Lân Du là lần đầu gặp Cố Khấu nên hai người có chút xấu hổ, Cố Khấu chủ động nói: "Hải.."
Vương Lân Du cười lộ ra hàm răng trắng bóc, gọi tên nhân vật của cô trong phim: "Ưu Ưu, chút nữa đắc tội rồi."
Vì muốn lấy cận cảnh mà Cố Khấu lại không đủ cao nên dưới chân phải kê thêm bục gỗ chống lùn, có chút căng thẳng nhắm hai mắt lại. Vương Lân Du hôn tới, rất biết chuyện nên không có chạm vào môi cô, khẽ chạm vào vết thương hóa trang trên mặt cô, nhẹ nhàng hôn lên đó. Quạt gió thổi bay mái tóc dài, hai hàng mi khép chặt của Cố Khấu khẽ rung động, nước mắt lăn dài xuống dưới.
Cảm xúc của Cố Khấu rất đúng chỗ, đạo diễn Ngô vừa lòng hô 'Cut' mà cô còn không có thoát vai ra được, đứng trên bục gỗ lau nước mắt. Vương Lân Du vỗ bả vai của cô, "Đừng khóc, đi uống miếng nước đi."