Sức của Hoàng Quảng Linh quá lớn khiến Lý Thanh Lê bị túm đến suýt thì ngã ngửa, cả người cũng lấy lại bình tĩnh, mục đích ban đầu cô tới đây chỉ là muốn xác nhận quyển nhật ký đó có tồn tại hay không, chưa từng nghĩ nếu như nhật ký là thật và tình tiết trong tiểu thuyết cũng là thật, vậy Hoàng Quảng Linh làm bạn với cô hoàn toàn là để ăn chực chứ thật ra trong lòng rất coi thường cô cũng là thật, thì nên làm thế nào?
Xác nhận được sự tồn tại của quyển nhật ký trong tiểu thuyết, và rất có khả năng thật ra cô chỉ là một cô em chồng cực phẩm trong tiểu thuyết, kết luận này tác động đến cô quá lớn khiến lúc này cô hoàn toàn không có lòng nào đi quan tâm Hoàng Quảng Linh, nhưng cô vẫn muốn giãy dụa một chút trước khi chết, gương mặt trắng trẻo đối diện với Hoàn Quảng Linh, nói “Chị lấy quyển nhật ký đưa cho tôi trước, những chuyện khác đợi tôi nghĩ xong rồi lại nói saụ”
Cô muốn mang nhật ký của Hoàng Quảng Linh về nhà xem không sót một chữ nào, chỉ cần bất cứ một chỗ nào khác với Tình yêu ngọt ngào năm bảy mươi thì cô không tin nữa
Hoàng Quảng Linh thấy Lý Thanh Lê không có ý báo cáo cô ta ngay, cũng lập tức thở phào một hơi, quay người ngoan ngoãn quay về lý túc xá lấy nhật ký, cô ta bị nỗi sợ hãi lấp kín đầu óc, tạm thời vẫn chưa nghĩ đến nếu Lý Thanh Lê đã biết nhật ký và sách của cô ta vậy chứng tỏ đã tận mắt nhìn thấy chúng, vậy tại sao không trực tiếp mang đi, ngược lại còn muốn cô ta về lấy?
Nhưng Lý Thanh Lê nhắm mắt theo đuôi tiến vào ký túc xá của thanh niên tri thức nữ cùng cô ta, hiện thực cũng không cho cô ta cơ hội hối hận.
Nhật ký của Hoàng Quảng Linh và hai quyển sách đều đặt ở lớp kép trong một cái rương, hai quyển sách thậm chí còn bị xé thành mấy phần mỏng dính, không nhìn kỹ thì không phát hiện ra được.
Lý Thanh Lê đứng phía sau Hoàng Quảng Linh nhìn chằm chằm cô ta lấy nhật ký ra, nhưng Hoàng Quảng Linh không lập tức giao ra ngay, cô ta lật quyển nhật ký tìm tiền và phiếu lương, phiếu vải cùng các loại phiếu kẹp bên trong, đang lúc chuẩn bị lấy đi thì một bàn tay từ phía sau nhanh chóng giành cả nhật ký lẫn tiền và phiếu đi mất.
“Cho chị lấy này ”
Hoàng Quảng Linh vừa sợ vừa giận “Cô ”
Lý Thanh Lê lấy tiền và phiếu ra quơ trước mặt cô ta “Vừa vặn tính luôn mấy năm này chị ăn ở nhà tôi, uống ở nhà tôi, bớt cho sau này tôi còn phải tìm chị đòi.”
Nhìn thấy trong quyển nhật ký còn nhiều tiền và phiếu như vậy, Lý Thanh Lê tự động chuyển đổi thành thịt, đồ hộp, hoa quả, đồ ăn vặt, điểm tâm, đột nhiên cô lại có tinh thần.
Gương mặt tròn của Hoàng Quảng Linh đỏ gay, miễn cưỡng nói “Chị tích ba, bốn tháng mới tích được sáu mươi đồng tiền, phí sinh hoạt và phiếu lương tháng này đều ở đây, số tiền còn lại chị còn phải gửi về cho mẹ khám bệnh nữa, phiếu vải chị tích hai năm cũng mới tích được nhiều như vậy, còn cả phiếu thịt, phiếu dầu…”
Lý Thanh Lê nâng mí mắt “Tích tiền vất vả mà chị lừa ăn lừa uống ở nhà tôi cũng thoải mái quá nhỉ.”
Hoàng Quảng Linh gấp đến độ mặt mũi xanh mét, duỗi tay muốn giành về “Nhưng thế này cũng quá nhiều rồi Chị có ăn nhiều thứ ở nhà em như vậy đâu?”
Lý Thanh Lê nghiêng người sang một bên, nở nụ cười xấu xa “Còn cả tiền chị lừa tình cảm của tôi nữa chứ Chị dám nói thêm một chữ nữa thì bây giờ tôi sẽ đi tố cáo chị ngay ”
Lời oan uất đến miệng bị Lý Thanh Lê dọa chạy ngược trở về, Hoàng Quảng Linh sụp đổ, ngồi bệt trên giường vùi đầu khóc lớn.
Lý Thanh Lê thấy cô ta khóc đến xé ruột gan, ngược lại trong lòng cảm thấy sung sướng, ai bảo chị lừa ăn lừa uống còn lừa cả tôi? Chị khó chịu thì tôi mới cảm thấy sảng khoái